
ho những tháng ngày lạnh lẽo không tên...
1. Xứ sở lạnh
Tôi không thể chịu đựng được cái lạnh muôn thuở ở xứ sở này, mọi nỗ lực làm ấm người đều vô tác dụng, chỉ còn cách mặc tất cả những gì có thể mặc được. Cố gắng rửa mặt một cách nhanh nhất, tôi chạy xuống 4 bậc cầu thang từ căn gác thuê, gật đầu chào ông chủ nhà một tiếng, rồi biến đi trên cái vespa của mình.
Dù sống ở đây được hơn 3 tháng rồi, tôi vẫn không hiểu vì sao quán café cheo leo trên đỉnh đồi này bao giờ cũng đông khách. Điều đó làm tôi luôn đau nhức hết mình mẩy mỗi tối đi làm về. Thế nhưng với một người bắt buộc phải sống tự lập như tôi, thì một ca làm sáng như thế này là không đủ. Buổi sáng chạy bàn ở tiệm café, buổi chiều vừa học vừa làm tại một spa, và thỉnh thoảng nhận make-up cho những shoot ảnh áo cưới, chủ yếu là vì sở thích. Cuộc sống không bạn bè, người thân, hàng ngày chỉ nói vài câu xã giao cần thiết với vài người ở chỗ làm.
Tôi tự khép kín lòng mình, để bản thân trôi đi trong khung cảnh yên bình của Đà Lạt, cũng như không muốn bất kỳ ai đi sâu đào bới ký ức đau buồn của mình thêm một chút nào nữa.
19 tuổi, mọi việc đang diễn ra như mơ, rồi một ngày, cơn ác mộng ập đến, tỉnh giấc thấy bàn tay trắng, xung quanh không còn ai, mọi hy vọng tan như làn sương. Tôi trốn chạy hiện tại, chạy trốn cả tình yêu với nỗi đau lúc nào cũng nằm trong lồng ngực..
Sau đám tang ba mẹ, sau hơn 2 tháng khóc vùi, tôi ra đi không nói một lời. Tôi có thể tượng tưởng ra vào cái ngày ấy, anh và những đứa bạn của tôi đã bới tung cái Sài Gòn ấy ra như thế nào.. những cái mail, những sms.. Tôi cắt đứt mọi liên lạc, mọi sự thông cảm đến thương hại và đến vùng đất ẩm ướt lạnh lẽo này một cách tự nhiên, như chưa bao giờ nghĩ tôi lại chọn nó.
Những ngày đầu tiên ,tôi căm thù đến tận xương tủy về cái không khí lạnh lẽo nơi đây. Nó làm tôi thường xuyên phải co ro trong chăn ấm những lúc không đi làm, và cũng vì tôi không mong muốn gì hơn, cũng không muốn bất cứ sự sẻ chia nào. Nhưng bù lại,cảnh ở đây tuyệt đẹp. Những mặt hồ rộng thênh thang tha hồ cho tôi hét thoải mái, những con đường vắng vẻ, thẳng êm, không khói bụi và kẹt xe làm tôi thấy dễ chịu, đồi thông hun hút cho tôi một ánh nhìn mới… chỉ thế thôi..
2. Sạp báo:
Có một cô gái hay đến mua báo tại sạp báo của tôi, tất cả các loại tạp chí về thời trang và làm đẹp. Cô hơi thấp và đầy đặn, cũng có thể do nhiều lớp áo tạo nên. Chiếc xe xịn, những ngón tay trắng hồng,mái tóc ngắn màu hạt dẻ, giọng Sài Gòn đặc sệt: “Có lẽ là người mẫu hết thời lưu lạc lên đây”. Tôi khẽ mỉm cười với suy nghĩ của mình. Cô mua báo rất nhiệt tình, đến nỗi tôi nghĩ nếu không có cô chắc tôi phải dẹp tiệm vì ế mất. Vì một lẽ nào đó, tôi luôn cố gắng collect những tạp chí mới nhất, và cô tiêu thụ hết. Một lần,cô đứng trầm ngâm như tìm kiếm gì đó
-“Cô cần gì?” – Tôi hỏi
-“Um, anh không bán tạp chí nước ngoài à?”
-“Ở đâu phải là SG” - tôi thầm nghĩ - “Ah, tôi nghĩ ở đây không ai đọc chúng cả”
-“Ừ vậy thôi, cảm ơn.Tính tiền hai cuốn này cho tôi”
Xong rồi rồi cô quay đi.Bất giác, tôi gọi cô lại: "Cô cần những tạp chí nào,tôi có thể đặt hàng” - “À..Có được không? Tôi muốn tạp chí Vouge và Glamour”.
Tôi nói: “Cô hãy đến đây lần sau”. “Cảm ơn anh”. Sau đó, tôi cố gắng liên lạc với một vài đứa bạn hiếm hoi ở SG, dùng sự thân tình được lôi ra từ trong trí óc (chứ không phải từ trái tim), cố gắng tạo một nguồn hàng cho sạp báo của mình.
Mọi việc dễ dàng, tôi đã có những tờ báo đầy màu sắc cho cô,thế nhưng có điều, tự nhiên tôi thấy khó xử vì giá của chúng hơi cao. Tôi suy nghĩ một lát, lấy máy tính, đổi USD ra VND, giảm đi một ít , rồi dán giá mới lên. Tự thấy lòng vui vui.
Ở một khía cạnh nào đó, việc ngắm những bức ảnh đầy màu sắc trên các tờ báo giúp ích cho tôi ít nhiều trong sở thích nhiếp ảnh của mình. Trong mắt người khác, tôi là một chàng trai ít nói và trầm lặng.Bố mẹ tôi cũng không thể hiểu nỗi điều gì đang lớn lên trong suy nghĩ của thằng con trai mới lớn của họ.Họ chiều theo những ước muốn của tôi dễ dàng,vì chúng không thật sự quá quắt và cực đoan.Có ai biết được,tôi chỉ có hứng thú với cái đẹp .Nhờ sạp báo,bây giờ tôi đã tự tay sắm cho mình một cái máy ảnh xịn và háo hức biết bao với ý nghĩ tự tay chụp những tấm ảnh cho riêng mình.
Nâng niu với tất cả tình yêu,tôi cứ chần chừ mãi cho shoot ảnh đầu tiên. Tôi quyết định đến trung tâm ảnh cưới thành phố kiếm một chân chụp ảnh cưới. Trên đường đến hiệu ảnh, khi tôi nhìn quanh tìm kiếm một góc chụp,bỗng tôi thấy khách hàng của mình đang làm ở tiệm café trên đỉnh đồi.
Há hốc mồm vì ngạc nhiên,trông cô khác hẳn,thật nhỏ bé và dễ thương. Cô chăm chỉ làm việc,điều đó làm cho tôi thấy nhận xét ban đầu về cô là sai lầm.Trời Đà Lạt hôm ấy rất lạ. Một vài tia nắng hiếm hoi chếch trên đỉnh đầu. Bên hiên tiệm café có một dàn dây leo, rủ cả xuống một vùng… Ngay khi cô vươn người chạm vào một bông hoa trên đó, tôi chợt giơ cao máy ảnh,chỉnh cự li gần và “tách”, tôi đã có shoot ảnh đầu tiên của mình một cách không ngờ. Tôi khẽ reo lên: “tuyệt vời!!!”
3.Đêm
Mọi thứ đang dần đi vào ổn định. Công việc thuận lợi,tay nghề càng được nâng cao. Thu nhập đủ để tôi trang trải cho cuộc sống vốn bình dị này. Những buổi tối lạnh lẽo, cô đơn được phủ đầy nước mắt đã thưa dần,thay vào đó là nỗi buồn được giấu kín, chỉ bung ra thành ác mộng trong những cơn mộng mị không tên.
Tôi vẫn tự nhắc nhở mình vì đâu mình lại ở đây, nhắc mình không được quên về nỗi mất mát gia đình quá lớn, đã khiến bản thân trở nên cô độc trên thế gian.
Đôi khi ngồi bó gối trước ban công, tôi mường tượng về ngày xưa,về một cuộc sống hoàn hảo không vẩn đục, đầy đủ yêu thương, về một tình yêu nhiều kỷ niệm…
Chợt tự hỏi giờ này anh đang làm gì, rồi đọc đi đọc lại những lá mail đẫm nước mắt của anh.
Đôi lúc trong đêm lạnh,tôi vẫn cảm thấy hơi ấm anh bên tai và tiếng trống ngực cứ đập mạnh mỗi khi nhớ lại giây phút tôi khẽ gỡ tay anh ra khỏi người mình và chạy đi thật xa, như chạy trốn những nỗi sợ… sợ niềm hy vọng còn lại của mình sẽ không còn… sợ vào ý nghĩ không gì là mãi mãi…sợ bản thân không thể đối diện với điều đó, nên ra đi. Nhưng tôi biết tôi sẽ không sống ở đây lâu dài, sẽ có ngày tôi trở về lại ngôi nhà trống rỗng nhưng đầy kỷ niệm của mình…
Tâm hồn bị xói mòn, tôi chỉ còn biết hàng ngày đi làm kiếm tiền, sống với sở thích, với công việc đầy màu sắc này. Tôi phủ lên gương mặt các cô dâu hầu hết là tông màu trầm. Thật lạ lùng khi tạo ra những điểm nhấn trầm buồn trên những gương mặt đang rạng ngời hạnh phúc, lạ lùng hơn khi chúng được chấp nhận dễ dàng. Đôi khi một vài mâu thuẫn là tốt, còn tốt hơn khi chúng giúp tôi kiếm tiền và nâng cao tay nghề.
Hôm nay, tôi chợt thấy trong ê-kip của mình một gương mặt quen thuộc, là chàng trai bán báo. Tôi hơi ngạc nhiên về điều này .Chúng tôi chạm mặt nhau trong một shoot ảnh. Tôi lên tiếng trước:
-“Hey, anh là thợ chụp ảnh à, bây giờ tôi mới biết đấy”
-“À, uh, tôi cũng mới làm đây thôi - anh ta gãi đầu,vẫn vẻ rụt rè mọi khi,rồi liếc nhìn hộp đồ nghề make-up trên tay tôi, mỉm cười - “Chắc những tờ báo của tôi giúp ích nhiều cho cô nhĩ”
-“Vâng” - tôi đáp lịch sự - “Cảm ơn anh nhiều lắm. Thôi, tôi làm việc đây”
Nói rồi tôi toan quay đi,chợt anh ta cất tiếng: “tôi là Hoàng, còn cô?”. Tôi quay lại, mỉm cười: “Tôi là Di”. Tôi quay đi mà thấy ngộp thở. Ánh mắt anh ta làm tôi nhớ đến anh, giống lạ kỳ. Tại sao trước giờ mỗi khi mua báo tôi không có cảm giác này nhỉ?” Có lẽ hôm nay trời nắng gắt” - tôi tự nhủ thầm với mình, rồi quay lại công việc. Tôi đủ thông minh để cảnh báo bản thân không được chống chếnh trong những thời điểm nhạy cảm này…
Buổi làm việc diễn ra trong không khí xã giao và lịch sự chừng mực. Hoàng hay lén nhìn tôi. Tôi vờ như không thấy… Có một chút rắc rối,cô dâu không chịu nổi những gam màu của tôi,mà theo lời cô ta là” đen thui và xám xịt”. Tôi lạnh lùng thuyết phục: “Chúng đẹp và đặc biệt, khi lên hình sẽ đẹp hơn. Cô hãy yên tâm vào tay nghề chụp ảnh của ê kíp chúng tôi”. Thế nhưng cô dâu,có lẽ đã quen chiều chuộng, ngúng nguẩy không chịu. Tôi nóng máu,muốn điên lên khi nghe cô ta tru tréo tôi là một con bé non tay nghề mà đòi lên mặt, nhưng rồi cũng tự trấn tĩnh lại mình.
“Mày không phải là Di của ngày xưa”. Đúng lúc tôi định buông xuôi, tay cầm sẵn chai nước tẩy trang, thì Hoàng xuất hiện và đề nghị được chụp shoot ảnh này. Với lời hứa bảo đảm cho bộ ảnh, tôi thật sự ngạc nhiên khi chứng kiến anh ta tác nghiệp. Góc máy. Ánh sáng. Tạo dáng… tất cả đều lạ và đặc biệt. Cô dâu bé nhỏ nghe lời Hoàng tuyệt đối. Anh ta trở nên nghiêm nghị và tập trung khác hẳn mọi khi. Bộ ảnh đẹp bất ngờ. Tôi che giấu cảm xúc của mình, mỉm cười”. Cảm ơn anh nhiều, Hoàng. Tôi muốn rủ anh đi café”









