Truyện Teen: Không tin vào tình yêu

Nho đã thay đổi nhiều quá và nhanh quá mà chính Nho cũng chẳng nhận ra. Những quần áo, những phấn son, sự nổi tiếng dường như cũng đã làm nên một Nho hoàn toàn mới, xa lạ đến đau lòng.

Không mảy may suy nghĩ về những lời đã nói, Nho trở về nhà bình thản. Nho đã thay đổi nhiều quá và nhanh quá mà chính Nho cũng chẳng nhận ra. Những quần áo, những phấn son, sự nổi tiếng dường như cũng đã làm nên một Nho hoàn toàn mới, xa lạ đến đau lòng. Nho mở cửa bước vào nhà và thấy Mít đã ngồi chờ sẵn:

- Em vừa đi phỏng vấn về à? – Mít hỏi bình tĩnh

- Vâng, em vừa đi phỏng vấn.

- Có gì đặc biệt không?

- Bình thường ý mà, như mọi lần thôi, chẳng có gì đặc biệt.

- Thế người yêu của em là ai thế? Mít vẫn rất ôn tồn

- À là… - Nho ngẫm nghĩ – Mà sao chị biết vậy?

- Thì phóng viên gọi đến nhà hỏi chị xem người yêu em là ai

- Chị trả lời sao?

- Chị bảo không biết.

- Ừ. Tốt. Lập lờ thế càng tốt.

- Chị không biết thật mà.

- Ừ chị không cần biết đâu. Khi nào thích em sẽ giới thiệu. Em mệt quá, đi tẩy trang rồi ngủ đây.

- Em nói chuyện với chị đã.

- Đã bảo em buồn ngủ mà.

- Buồn ngủ cũng phải nghe.

- Sao hôm nay chị lắm chuyện thế nhỉ?

- Sao em thay đổi nhiều thế hả Nho?

- Em vẫn thế mà, có thay đổi gì đâu – Nho điềm nhiên trả lời.

- Em rất hay bỏ học, cả học chính lẫn học thêm…

- Mấy buổi đó không quan trọng mà.

- Em có người yêu và coi đó là chuyện bình thường đơn giản. Hồi vụ ảnh lộ ra chị hỏi em là ai em không nói, bây giờ em trả lời thế hả?

- Sao chị hỏi em như hỏi cung thế? Em lớn rồi, không cần chị quan tâm.

- Nhưng chị phải quan tâm. Em học hành ngày càng đi xuống.

- Từ bao giờ chị xét nét em từng tí một thế? Là học sinh ai chả có lúc này lúc kia, ai mà giỏi mãi được. Chị hôm nay làm sao ý?

- Không phải chị làm sao, mà là em làm sao.

- Em chẳng sao cả, em vẫn thế. Có điều xưa nay chị cứ cho em vào cái bao của chị và nghĩ em xinh xắn bé bỏng như con thú bông thôi – Nho bắt đầu nổi nóng…

- Chị… chưa từng nghĩ như thế…

- Chị chẳng cho em làm gì bao giờ, cái gì cũng phải nghe lời chị, học gì làm gì đi đâu là chị quyết định, chị hơn em có 10 tháng, đâu lớn hơn nhiều đâu mà quyết định em phải sống như thế nào

- Chị…. – Mít nghẹn lời. Những gì Nho nói đều đúng, nhưng sao mà phũ phàng quá.

- Em có học Đại học không, có đỗ Đại học không, có người yêu như thế nào là cuộc sống của em, em đủ lớn để quyết định rồi.

- Không, em chưa đủ. Nếu đủ chín chắn em sẽ không nói những câu như chiều nay em nói, em sẽ không bỏ học đi mua quần áo, em là một Hot girl vừa xinh vừa học giỏi, chứ không phải một Hot girl không có não với một cái tên thật hot thật kêu. Em phải là em chứ, em bị mấy thứ vớ vẩn đấy làm thay đổi rồi…

- Từ trước đến nay em vẫn thế, có điều chị chẳng bao giờ nhận ra – Nho bắt đầu bực mình - Chị đừng mang mớ lý thuyết học tập dạy em nữa, em mệt lắm rồi, chị thôi đi – Nho nói sỗ rồi đóng sầm cửa phòng lại trước mặt Mít.

Nước mắt đã lăn trên khuôn mặt Mít từ lúc nào cô bé cũng không biết nữa. Từ lúc mẹ mất đến giờ, trừ những lần khóc vì… hành tỏi, hình như đây là lần đầu tiên Mít khóc thật sự. Mít cảm thấy đang dần đánh mất đi một thứ gì quí giá. Và hiện giờ Mít cảm thấy bất an, Mít thấy có lỗi. Nước mắt cứ lã chã rơi…

Táo gọi điện cho con bạn mấy chục lần không được bắt đầu lo lắng. Hay là Mít ốm đau gì nhỉ? Nghĩ đến đó Táo thấy hơi bồn chồn. Thằng bé quyết định phóng xe đến nhà Mít xem có nằm ốm chết dí ở nhà không… Con bé này dễ thế lắm.

Khi Táo bấm chuông cửa nhà Mít đến hồi thứ n (Nho nằm trong nhà vẫn ngủ ngon lành vì bịt tai và đóng chặt cửa chả nghe thấy gì), Mít mới xuống nhà, mắt thì sưng húp, con bé mở cửa:

- Mày đến làm gì?

- Mày làm sao thế? Sao mà mặt mũi lại thế này?

- Tao… - Mít chẳng nói được gì, nó chỉ khóc thôi. Những lời của Nho khi nãy như những lưỡi dao cứa vào tâm hồn Mít… Mít thấy giữa hai chị em như cách nhau cả một vũ trụ bao la, Mít thấy Nho như không còn là em Mít nữa, Mít thấy mình sai lầm, thấy em sai lầm mà không thể khuyên được…

Nhìn con bạn cứ đứng khóc đến là tội nghiệp, Táo chả nói được gì. Nó không giỏi mấy khoản ăn nói an ủi lắm, lại chẳng biết chuyện gì đang xảy ra. Nhưng đây là lần đầu tiên trong suốt mười mấy năm giời Mít khóc…

- Này mày, cứ khóc thế à?

- Ừ, tao xin lỗi, tao nín ngay đây…

- Ai bảo mày nín, khóc thì cứ khóc đi, tao cho mày mượn vai này. Đứng thế trông tội nghiệp lắm…

Thế là Mít cứ dựa vào vai Táo mà khóc… Con gái thật lắm nước mắt. Những lúc Mít khóc thế này sao mà nó yếu đuối và lành hiền thế. Không giống với Mít mạnh mẽ, đáo để hàng ngày…

___________________________________________

- Ê cô em anh bảo, đi với anh một tí - Ớt nói với Chanh

- Đi đâu?

- Này cô có nhớ cái con bé loi choi ở Camp anh kể không?

- À đội trưởng của đội em ý hả? Sao không nhớ chứ?

- Ừa, anh vừa điều tra được thông tin mật là hóa ra em loi choi ấy là bạn thân của bạn Táo của cô.

- Em đang hỏi anh là đi đâu cơ mà?

- Thì cho cô đến nhà bạn ấy làm quen nói chuyện. Con gái dễ nói chuyện với nhau, đó là con đường ngắn nhất cô làm hòa với bạn Táo.

- Vô duyên, đang dưng đến nhà bạn ý không sợ bị bạn cho đứng đường à?

- Lý do tại sao đến anh chuẩn bị cả rồi. Cô yên tâm, anh đèo cô đến…

Thế là Ớt hăng hái đèo Chanh đến nhà Mít, từ vụ trong bar lần trước thằng anh vẫn áy náy vì phá bĩnh hạnh phúc của đôi trẻ, nên là Ớt rất muốn sửa chữa sai lầm. Chúng nó đến gần nhà Mít rồi. Hôm nay trời sáng trăng, không khí lành lạnh và ánh trăng dìu dịu dễ làm người ta hưng phấn. Thiên thừa, địa lợi, chỉ còn nhân hòa nữa thôi. Mà nhân thì hòa sẵn rồi còn gì, Ớt nghĩ thế, nhưng thực ra không phải thế. Ớt đang lái xe ngon lành bỗng dưng đứng khựng lại. Trước mặt Ớt và Chanh là một cảnh tượng mà không ai trong chúng nó trông đợi…

Trước mặt chúng nó Táo đang ôm Mít, và Mít thì đang khóc. Mít không nhìn thấy xe Ớt dừng lại, nhưng Táo thì nhìn thấy, và thằng bé cũng chả biết phải làm thế nào, chả nhẽ đẩy con bạn qua một bên, nhưng cứ đứng thế này thì kì quá… Nhưng cũng chẳng đợi Táo băn khoăn hồi lâu, Chanh đã ghé tai bảo Ớt quay xe lại....

_________________________________________________

Khi bài phỏng vấn Nho đến tay của Mướp, Mướp rất… giận. Bởi lẽ hai đứa đã thống nhất với nhau sẽ không nói công khai về vấn đề này, hơn nữa chuyện cũng đã kết thúc rồi… Giờ Mướp coi Nho như em gái, có lẽ chỉ như thế mà thôi…

- Anh à, anh hôm nay anh đến đón em nhé – Nho gọi điện thủ thỉ với Mướp.

- Không, anh bận rồi. – Mướp trả lời lạnh lùng – Sao em lại trả lời phỏng vấn như thế?

- Em chỉ nói thật thôi mà – Nho nũng nịu – Anh giận à?

- Ừ. – Mướp nói lạnh lùng rồi tắt máy.

Những ngày sau đó, mọi thứ dường như càng căng thẳng hơn khi Nho còn đưa cả ảnh hai người chụp chung lên báo. Khi Mít biết chuyện, cô bé chỉ ngạc nhiên không hiểu tại sao mình không đoán ra sớm hơn, từ lần đưa Nho vào bệnh viện, Mướp đã biết tên Nho là Nho mà, tên ấy đâu phải nhiều người biết. Còn Nho giờ đã không thể ngăn cản nổi. Mít đành, xếp những cảm xúc mơ hồ của nó với Mướp vào một góc bé nhỏ xa xăm nào đó trong tim, và tìm mọi cách để gần gũi với Nho như ngày nào, để cố tránh cho Nho những sai lầm đáng tiếc, như là để trượt Đại học chẳng hạn.Hành động của Nho chỉ càng làm cho Nho với Mướp xa nhau hơn. Mướp gần như cắt đứt liên lạc với Nho. Nho đã và đang dần dần đẩy những người mình yêu quí ra xa thật xa mà không biết.


___________________________________________________

- Mày này, tao nghĩ mày phải tìm cách nói chuyện với bạn Chanh đi thôi. Chứ chả nhẽ cứ thế này mãi – Mít nói với Táo.

- Vô ích thôi – Táo mỉm cười – Tao bỏ cuộc.

- Mày là con trai mà lại bỏ cuộc dễ dàng như thế sao? Chán thế.

- Ừ - Táo chả nỡ lòng nào nói với con bạn rằng vì nó mà Táo chắc chả thể nói chuyện với bạn Chanh nữa rồi. Mà đàng nào hôm đó bạn Chanh cũng đi với cái anh đẹp trai ở Camp còn gì. Táo đăm chiêu – Tao với bạn ý chắc duyên số chỉ dừng ở lớp học thêm Hóa thôi mày ạ.

- Sao mày lại nói thế? Mày đã quyết tâm rồi cơ mà?

- Thì tao hết thích bạn ý rồi mày vừa lòng chưa? – Táo cáu.

- Thật không?

- Thật.

Trong khi đó, ở nhà Chanh:

- Theo anh cô đừng vội nản.

- Đã bảo anh là cố gắng vô ích mà. Hóa ra chẳng ai hiểu nhầm ai. Thực ra bạn ấy cũng thích người khác, đâu có thích em. Em không phải là loại mặt dày biết người ta không thích mình còn níu kéo.

- Nhưng mọi tín hiệu đều cho thấy là bạn ấy thích cô.

- Nhưng sự thật là ngược lại.

- Mà thôi, đời còn dài, em sẽ cho qua hết, em sẽ quên nhanh thôi.

- Thật không?

- Thật.

______________________________________________

Một ngày đẹp trời Ớt đến quán bar nơi Mít làm việc. Thực ra chả ai thích đến bar vào ban ngày, nên đa phần các bar chỉ mở vào ban đêm. Chỉ có nơi này là khác biệt. Ớt đến thấy Mít đang tranh thủ ngồi học bài trong lúc trực chẳng có khách.

- Em ơi cho anh một ly Hot Chilly.

- Dạ có ngay – Mít trả lời theo phản xạ rồi quay ra xem ai đến quán bar vào ban ngày. Và nó rất ngạc nhiên khi trước mặt nó là Ớt, cái ông anh vô duyên… - Ơ sao anh đến đây?

- Ơ em chào khách thế à? Ớt mỉm cười.

- Hic, ai biết anh đến uống Hot Chilly vào ban ngày chứ - Mít nhăn mặt rồi đi vào lấy cocktail cho Ớt. Trên đường đi vào vì sơ sẩy Mít làm rơi đống sách vở trên bàn xuống đất.

- Thôi em cứ vào lấy cocktail cho anh đi, để anh xếp sách vở lên bàn cho.

Mít im lặng làm theo. Chả mấy khi ông anh vô duyên tốt bụng thế. Mít vào nói với anh bartender rằng có khách uống Hot Chilly và nhận được vẻ nhăn nhó trên khuôn mặt anh bartender bởi lẽ món đó rất khó pha. Trong lúc Mít vào lấy cocktail, Ớt nhặt lại đống sách vở của cô bé loi choi và tình cờ thấy có một tờ giấy rơi ra, nét chữ trên giấy không thật nắn nót, nhưng tờ giấy lại rất phẳng phiu. Ớt cầm lên đọc, và mỉm cười.

- 1 Hot Chilly của anh đây ạ - Mít nói không nhiệt tình lắm

- Cảm ơn em. - Ớt cười – Thực ra anh đến đây là có chuyện muốn nói với em…

- Anh có chuyện muốn nói với em hả? – Mít ngạc nhiên, nó với cái anh mà lần nào đụng cũng tranh cãi này thì có chuyện gì được chứ.

- Ừ. Anh hỏi thật nhé, em với bạn gì hôm trước đến bar cùng em, nickname là gì nhỉ, à bạn Táo, có là gì của nhau không?

- Là gì là sao ? Sao tự dưng anh lại tò mò truyện đời tư của người khác thế?

- Em không thể trả lời thôi được à, sao lúc nào em cũng phải vặn vẹo thế?

- Thế theo anh có là gì không?

- Anh không chắc. Anh nghĩ là không. Nhưng hôm trước anh với con em lanh chanh của anh, cái đứa đến cùng anh lần trước ý, gặp em với em Táo… trước cửa nhà em, đang…

Ớt dừng ở đó để xem phản ứng của Mít. Mít im lặng, vẻ mặt bình thản đến kì lạ. Nhưng trong lòng nó thì sôi như lửa đốt, ra đây là lí do thằng bạn nó từ bỏ bạn Chanh đây. Mít là nguyên nhân ư? Con bé đau lòng. Táo can cái tội quá tốt. Sao nó cứ im ỉm thế nhỉ.

- Tùy anh nghĩ thôi – Mít bình tĩnh – Em không trả lời trừ khi có lý do cụ thể.

- À, ừ thì… - Ớt gãi đầu gãi tai một hồi rồi kể lể chuyện con em.

- Ra thế - Mít mỉm cười – Thế thì em với nó là bạn, là gì quá đi còn gì.

- Thật chứ?

- Ai hơi đâu lừa anh

- Thế tốt quá - Ớt thở phào.

- À, em cũng muốn hỏi một câu?

- Hòi xem anh với cái Chanh có là gì không hả? Em hỏi rồi mà…

- Ai bảo anh thế, cầm đèn chạy trước ô tô – Mít lấy làm thú vị - Sao anh lại chọn uống Hot Chilly chứ? Món này rõ khó uống, hic.

- Sao khó uống?

- Nó cay như ớt, nhưng lại lạnh như băng. Vừa cay vừa lạnh, khó uống lắm.

- Anh thích vì tên nó hay. Chilly vừa là quả ớt, vừa có nghĩa là lạnh buốt. Hot Chilly là nóng mà lạnh, lạnh mà cay, đúng như vị của nó, lúc đầu rất lạnh, về sau rất cay mà vào trong lòng thì rất nóng… Em biết Cocktail này giống gì không?

- Mùa đông – Mít trả lời đơn giản – Mùa đông rất lạnh, gió lạnh thổi vào mắt cay xè, nhưng mùa đông là mùa người ta cảm thấy ấm áp nhất …

Câu trả lời của Mít làm Ớt bất ngờ, thằng bé không ngờ được Mít nói đơn giản như vậy. Ừ, mà cũng đúng… Thời gian còn lại Ớt ngồi nhâm nhi ly cocktail có vị của mùa đông, và ngẫm nghĩ về mảnh giấy nhặt được khi nãy…

- Em của em thế nào rồi? Em Nho ấy…

- Đến anh còn biết nickname của em em thì đủ hiểu nó nổi tiếng thế nào rồi – Mít trả lời. Một nét buồn phảng phất trên khuôn mặt cô bé.

Còn trong trí nhớ của Ớt, Nho vẫn là một cô bé hiền lành, xinh đẹp và dịu dàng đến lạ. Ớt không hiểu sao, nhưng mỗi lần nghĩ đến Nho lòng nó lại rộn lên một cảm xúc kì lạ.

- À, anh của anh thì sao? Anh Mướp ấy?

- Thì vẫn bình thường thôi. Anh ấy dạo gần đây không vui lắm…

- Vậy à? Cũng không thấy anh ấy qua nhà em đón Nho nữa…

- Thôi bỏ qua đi, anh có chuyện cần nhờ em…

[….]

_______________________________________

Thời gian cứ trôi đi mà chẳng hề biết chờ đợi. Nho cứ ngày càng trượt những vết dài hơn trên con đường của mình. Thật khó có thể tin một con người có thể thay đổi nhanh chóng và dễ dàng đến thế. Và người ta vẫn nói 9x là thế hệ phù phiếm đấy thôi. Chỉ có Nho hiểu cô bé đang làm gì mà thôi. Người ta không thể sống trong vỏ bọc của mình quá lâu, dường như đã đến lúc Nho phải bước ra và là chính mình, sống như mình muốn, làm như mình thích. Như thế chẳng có gì là sai, chỉ có điều, hình như cô bé đã chọn sai thời điểm để bước ra mà thôi.

Mít hiểu Nho, nhưng cũng hiểu Nho đang sai lầm mà không thể ngăn cản được. Hình như lúc này chỉ có một người duy nhất có thể cản nổi cô bé mà thôi, người đó, dứt khoát không phải là Mít. Mít hẹn gặp Mướp trong một ngày đẹp trời ở sân trường đại học. Gió lạnh mùa đông đã dần bị thay thế bởi những hương vị ngọt ngào tươi mát của mùa xuân, như là nắng…

- Em đợi lâu chưa? – Mướp hỏi ngọt ngào và ấm áp.

- Cũng hơi hơi – Mít mỉm cười.

- Em uống gì không anh đi mua?

- Không em không uống gì đâu anh ạ. Em có chuyện muốn nói nên mới gặp anh.

- Ừ em nói đi…

- Chuyện Nho nhà em ý… Giờ chắc chỉ anh khuyên được em ấy thôi.

- Nhưng…

- Em biết nói thế này là làm khó anh… Nhưng anh có thể giúp Nho được không? Dù sao thì anh và em ấy cũng từng là…

- Nhưng Nho ngày càng xa lạ với anh. Trước đây em ấy không hề như thế… Bây giờ đối với anh em ấy như một người lạ…

- Bản chất của Nho vẫn thế thôi, có điều em ấy đang thay đổi. Hình như em và anh đã bảo bọc em ấy nhiều quá…

- Anh thực sự cũng không biết khuyên em ấy thế nào…

- Thì anh cứ gần gũi, hỏi han xem em ấy nghĩ gì, rồi uốn nắn dần dần. Anh chắc giỏi việc này hơn em nhiều…

- Thật hả? Anh không nghĩ thế đâu – Mướp mỉm cười. Nụ cười như là nắng mùa xuân, ấm áp đến kì lạ.

Nhìn nụ cười của Mướp, chợt Mít thấy nhẹ nhàng hẳn. Nếu như cuộc đời giống như một bộ phim Hàn Quốc và Mướp là nhân vật nam chính, thì Mít tin chỉ cần anh ý cười một cái là hàng loạt các em sẵn sàng xin chết, trong số đó không thể không kể đến Mít, và đặc biệt là Nho.

- Nhưng anh sẽ giúp em nhá – Mít nài nỉ - Em sẽ đãi anh Cocktail miễn phí. Thật đấy! Cô bé vui vẻ nói.

Ai đó đã nói rằng một khi con gái đã cố nài nỉ thì không thằng con trai nào có thể cưỡng lại được. Cái điệu bộ dễ thương và ly Cocktail trong lời hứa của Mít làm Mướp không thể từ chối. Dù sao thì đối với Mướp, Nho cũng như em gái.

___________________________________________

Tối hôm đó, Ớt trở về nhà trong một đống những cảm xúc khó tả, và mảnh giấy Ớt vô tình lấy trộm của Mít ban sáng làm thằng bé suy nghĩ rất nhiều. Con gái đúng là khó hiểu, và đúng như sách giáo dục công dân thường dạy, mọi sự vật đều tồn tại những mặt đối lập, nhưng lại thống nhất trong một chỉnh thể, và cô bé Mít với đôi mắt to tròn, có lẽ cũng chẳng phải là một ngoại lệ.

Trong phòng của Ớt tiếng nhạc của bản A time for us vang lên dìu dặt và bình yên đến lạ. Ớt nằm trên giường và cầm mảnh giấy đọc đi đọc lại, rồi cứ thế ngủ quên lúc nào không biết, mảnh giấy rơi ra với những dòng chữ mềm mại và vội vàng:

Em nói em không tin
Chẳng gì là mãi mãi
Em không tin bình lặng
Không gì chẳng chông gai


Em tôi thích sớm mai
Hay cười nhìn trong nắng
Nắm chặt tay qua đường
Hai cụ già tóc trắng


Em không cần lãng mạn
Vì cuộc sống không hồng
Em không tiếc hoa rơi
Chẳng cần gì rung động

Em tôi yêu chong chóng
Những vòng quay rất tròn
Em yêu con đường cũ
Lá rơi kỉ niệm mòn

Em không muốn yếu lòng
Vì chẳng quen dựa dẫm
Em không dễ nói cười
Lời, em tin, chẳng ấm

Em tôi yêu mưa lắm
Mưa khóc nước mắt buồn
Mưa tạnh từ khi nãy
Nóng ấm mặn nồng tuôn

Rồi sẽ có một ngày em mơ vĩnh cửu
Em tin bình yên và cần đến một bờ vai
Sẽ có một ngày em mong lời rất ngọt
Như là em, vẫn thế tự thuở nào

_______________________________________________

Tự nhiên Mướp nói chuyện trở lại và bình thường như trước, Nho rất ngạc nhiên, và cũng rất vui. Thi thoảng Mướp lại nhắc Nho một vài câu về chuyện học hành và cẩn thận khi đi tiếp xúc với bên ngoài, Nho cảm thấy mình được quan tâm và tiến bộ thấy rõ, Nho dần cảm thấy tình cảm giữa mình với Mướp như đang quay trở lại, nó không còn là thứ tình cảm nhạt nhẽo khuấy loãng trong sự lãng mạn giả tạo nữa, dường như mọi thứ chân thật hơn, và thi thoảng chúng nó cũng có những cuộc cãi nhau nho nhỏ. Mọi sự tưởng như là êm thấm, cho đến một lần, Nho tình cờ đọc được tin nhắn của Mướp, lẽ ra Nho sẽ không đọc, nhưng đó là tin nhắn từ Mít nên Nho tò mò:

“Thx anh vi` da giup do Nho. Em se~ giu loi` hua dai~ anh Cocktail nha”

Và chiếc điện thoại trên tay Nho rơi xuống đất, cũng đúng lúc đó Mướp quay trở lại...

Xemworldcup

phim bo viet nam, phim bo trung quoc, phim bo han quoc

Xem Phim
xemtivionline
Xem Truyen Hinh Truc Tuyen

Xem Truyền hình trực tuyến tốt nhất với trình duyệt Firefox
Tải miễn phí tại đây

-------------------------------------------------------------------------------------------------------
Liên Kết Với Tất Cả Các Website! Mại
Nếu các bạn không xem được tivi, vui lòng làm theo:
Hướng dẫn Xem Truyền Hình Online

Xem Phim Online

Phim Ngoại Tình

Phim Kim Bình Mai

Phim Mẹ Kế

Điểm thi điểm chuẩn đại học cao đẳng năm 2010

Copyright © 2009 Xem Truyền Hình Online, Tivi Trực Tuyến, Xem Truyền Hình Trực Tuyến, Xem TV Online Nhanh All Rights Reserved.
Website: wWw.TruyenHinhOnline.Info - Email: info@tienbinh.com
Kênh VTV1, Kênh VTV2, Kênh VTV3, Kênh VTV4, Kênh VTC1, Kênh VTC2, Kênh VTC3, Kênh VTC4, Kênh VTC6, Kênh VTC8, Kênh VTC9, Kênh VTC10, Kênh VTC12, Kênh HTV7, Kênh HTV9, Kênh Hà Nội 1, Kênh Vĩnh Long 1, Kênh Vĩnh Long 2, Kênh Vĩnh Phúc, Kênh Quảng Ninh, Kênh Quảng Ngãi, Kênh Tiền Giang, Kênh Bình Dương, Kênh Đồng Nai, Kênh ITV Music, Kênh HBO