Nho vừa khóc vừa chạy ra ngoài. Thì ra Mướp đâu có giúp đỡ nó vì anh ấy muốn giúp, thực chất là do Mít nhờ. Ai khiến Mít nhờ cơ chứ. Nho đâu cần thứ tình cảm bố thí ấy...
Và chiếc điện thoại trên tay Nho rơi xuống đất, cũng đúng lúc đó Mướp quay trở lại…
- Anh…
- Sao vậy Nho? – Mướp ngơ ngác.
Nho vừa khóc vừa chạy ra ngoài. Thì ra Mướp đâu có giúp đỡ nó vì anh ấy muốn giúp, thực chất là do Mít nhờ. Ai khiến Mít nhờ cơ chứ. Nho đâu cần thứ tình cảm bố thí ấy, Nho cũng không cần sự giúp đỡ giả tạo, nói tóm lại là Nho chẳng cần gì hết. Nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt cô bé, Nho cảm thấy mình bị phản bội bởi hai người thân yêu nhất. Nó thấy nó giống như một con rối dễ dàng bị điều khiển bởi người khác. Thực ra Nho đâu có hiểu rằng cả hai người ấy đều rất yêu quí Nho, và rằng họ đều làm như vậy, xuất phát từ tấm lòng chân thành mà thôi. Nhưng trẻ con thì thường tự cho mình là đúng, và cũng muốn tự mình quyết định cuộc sống của mình, nên hành động của Mướp và Mít quả thực là một sự xúc phạm lớn lao với Nho.
Nho cứ khóc và đi lang thang 1 mình, những mascara và phấn trang điểm nhòe nhoẹt cả trên khuôn mặt cô bé, cô bé cứ đi, một mình thôi, bất chấp những ánh mắt nhìn đầy soi mói và kì lạ của cả thế giới xung quanh, không trả lời điện thoại hay tin nhắn, à mà hình như Nho đã ném điện thoại đi đâu đó rồi. Khi Nho ngồi bệt xuống lề đường được một lúc thì:
- Ngồi khóc một mình trông không thú vị lắm đâu cô bé ạ…
Nho ngước mắt lên, một khuôn mặt vừa quen, vừa lạ.
- Sao anh lại ở đây?
- Tình cờ thôi, hai anh em mình hay gặp nhau phết nhỉ? - Ớt mỉm cười.
- Ai là anh em với anh? Nho bực tức
- Thế thôi vậy, định cho em bắt quàng làm họ nhưng em không chịu thì thôi. Mà em như thế này chị em có biết không? Hay là lại đang cuống lên đi tìm em lưu lạc phương nào.
- Ai khiến chị ấy quan tâm chứ?
- Cãi nhau à? Kể cho anh nghe với? Anh là chúa tò mò luôn >:).
Lẽ thường tình chả ai đi kể chuyện của mình cho một người lạ. Nhưng chẳng hiểu sao cái vẻ mặt bình thản và giọng nói trầm ấm pha chút tếu đùa của Ớt làm Nho muốn chia sẻ. Sau khi kể xong câu chuyện, Nho đã trông đợi Ớt sẽ đồng tình, hay chí ít là nhận được một lời an ủi. Đằng này sau khi nghe xong, Ớt nói:
- Thôi em tiếp tục ngồi khóc ở đây đi – Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Nho, Ớt tiếp tục – Em đúng là hết thuốc chữa rồi, trước đây anh cứ nghĩ em ngoan hiền, thông minh và nhạy cảm, còn dịu dàng và xinh đẹp nữa. Nhưng bây giờ em khác quá. Em không ngoan, lại chả biết suy nghĩ gì cả, mặt mũi thì tèm lem hết cả xinh đẹp, và ăn nói thì không còn dịu dàng nữa. Có phải là em không hả Nho? Hay là một Hot girl xa lạ khó gần và thiển cận nào đó?
Ớt nói xong một lèo rồi đi thẳng. Nho không khóc nữa. Cô bé lấy tay lau mặt, và đứng dậy.
______________________________________________
Nho biến mất và mọi sự vỡ lở thực sự làm Mít khủng hoảng. Mít cứ nghĩ mọi chuyện rồi sẽ êm thấm, con bé tự trách mình đã nhắn một cái tin ngớ ngẩn hết biết vào một thời điểm vô duyên hết chỗ nói. Mít không biết tìm em ở đâu nên cứ hoảng loạn hết cả lên. Mướp đèo Mít đi tìm Nho, và an ủi Mít:
- Nho sẽ không sao đâu em, bình tĩnh đi...
- Anh ơi liệu có nên gọi điện báo cảnh sát, hay tìm ở các bệnh viện không? Nhỡ nó bị tai nạn thì làm sao? Con bé hồi nhỏ rất sợ sang đường... Nho rất ghét đi một mình. Nhỡ nó bị ai trêu chọc thì sao? Em biết làm thế nào bây giờ?
Nghe Mít nói trong cơn bấn loạn, Mướp dừng xe lại. Mướp quay lại nói với Mít:
- Em có biết Nho 18 tuổi rồi không? Em có biết là Nho chỉ kém em có 10 tháng thôi không? Em có biết chính cái tính hay lo thái quá của em là nguyên nhân khiến Nho muốn trở thành một người khác không? Em phải bình tĩnh chứ, phải tin vào Nho chứ? – Nói rồi Mướp trở Mít về nhà và bảo cô bé ngồi chờ, dù sao mang theo một người chỉ biết lo loạn lên cũng không làm sự việc tiến bộ hơn được chút nào.
Mướp vừa ra khỏi nhà Mít và Nho thì nhận được tin nhắn từ Ớt: “Nho se khong sao dau, tu. mo` ve` nha` ngay bay h thoi”. Mướp ngạc nhiên chưa hiểu tại sao Ớt lại biết là Nho mất tích, và tại sao lại biết Nho sắp về nhà thì ngước lên đã nhìn thấy Nho trước mặt...
- Em...
- Anh ơi... em xin lỗi... Nho nói, đầy ân hận, và dịu dàng. Trong một thời khắc ngắn ngủi, Mướp có cảm giác như Nho của những ngày đầu tiên Mướp quen đã trở lại...
- Anh xin lỗi... Không phải vì Mít nói mà anh... – Mướp ngập ngừng – Mà thôi, Mít ở trong nhà đang hoảng loạn lo lắng lắm, em vào đi... – Mướp chưa nói hết câu Nho đã chạy vào nhà. Và qua khe cửa để hé, Mướp nhìn thấy hai chị em ôm nhau khóc. Và lần này, hai cô bé không khóc vì đau đớn, hay đánh mất một cái gì đó, và dĩ nhiên là không vì hành tỏi. Đôi khi người ta khóc vì sung sướng và hạnh phúc.
____________________________________________
Kể từ sau hôm đó, người ta không thấy Hot girl với nickname Grape lên báo nữa, cũng không thấy cô bé Nho ăn vận cầu kì, trang điểm khi đi học. Người ta chỉ thấy một cô bé đang nỗ lực không ngừng nghỉ để lấp những chỗ trống do xao nhãng học hành gây ra, một cô bé quyết tâm thi đại học bằng được. Cái chức danh Hot girl đã lấy đi của Nho nhiều thứ, nhưng cũng đã dạy cho cô bé nhiều điều.
Mít đã thôi làm một bà chị bảo mẫu, và bây giờ đã đến lúc Mít thực hiện việc mà Ớt nhờ cô bé dạo trước. Một hôm Mít gọi Táo ra và thỏ thẻ:
- Này mày, tao...
- Mày làm sao, nói nhanh lên cho tao nhờ cái... – Táo sốt ruột
- Tao... có...
- Có cái gì? Có người yêu hả? Ai? Tên gì? Nhà ở đâu? Sinh năm nào? Khai mau :-w
- Cũng gần như thế, nhưng không đến mức như thế, đại để tao có hẹn anh ấy tối thứ bảy tuần này, hôm nay là thứ 5. Tao muốn... nhờ mày... hôm đấy... đến...
- Giời ơi cả đời tao chưa bao giờ thấy mày ăn nói lắp bắp như thế này...
- À tao muốn nhờ mày đến ngồi gần đấy, trong tình huống tao bị làm sao đó thì cứu nguy cho tao... Với cả tao muốn mày giả vờ mang hoa đến trước tặng anh ấy, bảo là có người tặng anh, mày đóng vai anh chuyển phát hoa ý, nhưng ăn mặc tử tế một tí nhá... – Mít cố tỏ vẻ lấy hết can đảm để nói với Táo.
- Trời ạ, mày trở thành một đứa lãng mạn nhưng mà kém tự tin như thế từ bao giờ đấy hả Mít đặc? Mày là Mít đặc quả không sai, chẹp, đúng là sức mạnh của tình yêu... – Táo ngạc nhiên.
- Mày giúp tao nhá, đi mà đi mà!
- Ờ mày nhờ thì tao đành giúp thôi....
Được lời như cởi tấm lòng, Mít vui vẻ ra mặt. Đợi thằng bạn quay lưng đi rồi, con bé mới lôi điện thoại ra nhắn tin “Buoc 1 – xong”. Thế là sau đó ở nhà Chanh, Ớt tỏ vẻ đăm chiêu bi đát lắm lắm...
- Cô ơi, anh phải thú thật với cô điều này...
- Gì hả anh hâm?
- Anh, tiếng là làm quân sư tình iêu, nhưng mà... thực ra... anh...
- Anh làm sao...? Sao tự dưng hôm nay anh nhát gừng thế nhỉ? Nói đi lẹ lên...
- À thực ra anh đã... hẹn hò bao giờ đâu... - Ớt bẽn lẽn...
- HẢ anh nói thật í hả??? Chanh ngạc nhiên – Ôi thảo nào mà quân sư cho mình toàn sai – Chanh lẩm bẩm.
- Này cô không phải cạnh khóe anh thế nhé, vấn đề là... anh...
- A! Anh sẽ có lần hẹn đầu tiên hả? Ai thế? Bao nhiêu tuổi, có xinh không? Học trường nào? Anh quen bao lâu rồi? Kể đi kể đi anh...
- Ừa thì cũng gần như thế, nhưng mà cô ơi, anh muốn nhờ cô một chuyện... Cô đến cái quán chỗ hẹn đấy làm bình vôi cho anh nhá, í lộn, bình phong, à thôi bình gì cũng được. Nhưng nhỡ có vấn đề gì cô còn cứu anh cho kịp, nhá nhá cô nhá.... À anh cũng cần nhờ cô một việc nữa... Cô mang bánh gatô đến, giả vờ làm nhân viên chuyển bánh được không? Anh muốn bất ngờ mà...
- Hic, em vẫn biết anh là người lãng mạn. Nhưng như phim Hàn Quốc thế này thì đúng là hết biết ông anh ạ.
- Thế túm lại là cô có giúp anh không?
- Ờ thì lại chả giúp, em chỉ có mỗi 1 ông anh trai, không giúp anh thì giúp ai?
- Cô đồng ý rồi đấy nhá - Ớt mỉm cười sung sướng ra mặt. Dưới gầm bàn, tay Ớt đang bấm tin nhắn “Buoc 2 - xong”
__________________________________________
Chiều thứ bảy, hôm nay đúng là một ngày chớm hè đẹp trời, gió mát, nắng đẹp, và không khí thì trong trẻo, đúng là thời tiết lý tưởng cho một cuộc hẹn có 1-0-2, thiên thời rồi, địa lợi nữa, chỉ còn nhân hòa thôi...
4h chiều, Táo gọi hỏi Mít:
- Ê mày xong chưa? Chuẩn bị đến đâu rồi...
- Chưa xong, mày nhớ phần việc của mày đấy. Tao hẹn 6h thì 6h kém 15 mày có mặt ở đấy nghe chửa?
- Rồi rồi... mà mày mặc váy gì đẹp đẹp một tí nhá, đi giầy thấp vừa thôi kẻo mà không quen rồi ngã đấy – Táo lém lỉnh
- Rồi tao biết rồi – Mít tắt máy rồi đi đôi giày thể thao vào và nghĩ bụng “Dù sao thì cũng là mày hẹn mà ku, tao là quân sư không thể thất bại được.”
5h20 Chanh hí hửng ra khỏi nhà theo lời dặn của ông anh, và không quên qua hàng lấy cái bánh gato táo được đặt ở một tiệm nổi tiếng và mang đến chỗ hẹn. Khi Chanh đang tung tăng hớn hở trên đường với cái bánh thì bỗng một cái xe máy đi nhanh phóng vụt qua cô bé, vướng phải túi bánh và bánh rơi ra vỡ tung tóe. Cả 2 xe đều ngã ra đường. Thật là thảm hại. Cứ mỗi lần ông anh Ớt của Chanh nghĩ đến chuyện thiên thời địa lợi là y như rằng có chuyện mà.
5h35’ Chanh gọi điện cho Ớt:
- Anh ơi em bị ngã xe, người ngợm với xe xiếc thì không sao nhưng mà bánh hỏng rồi, anh chịu khó đi mua lại vậy nhá, em quay lại sợ không kịp, em sẽ đến chỗ đấy trước được không anh?
- Giời ơi sao cô đi đứng không cẩn thận lại để bị ngã cơ chứ? Có sao không cô?
- Thôi em đi tiếp đây kẻo không kịp. Chào anh – Chanh tắt máy.
5h40’ Táo gọi điện cho Mít:
- Mày ơi tao đến nơi rồi... Có điều... Tao...
- Làm sao nói nhanh đi mày...
- Tao... quên hoa rồi...
- Zời ạ... mày quên ở hàng hả?? Mày đến đấy tay không mà không thấy áy náy ăn năn gì sao? Sao mày quên được cơ chứ hả!!
- THôi tao xin lỗi mà, tao đâu cố ý, mày ơi chịu khó qua hàng lấy hoa đi, tao không kịp quay lại đâu. Tao đợi ở đây thôi. Nếu có anh nào đến tao sẽ báo mày nhá... Tút... tút...
5h45’ ở hàng bánh:
- Chị ơi lấy cho em cái bánh hình trái tim chị ạ. À mà thôi, lấy bánh hình tròn đi, trông có vẻ ngon hơn. Cái khô khô rắc ở trên là cái gì đấy hả chị? - Ớt vồn vã
- À mít khô em ạ. Bánh này mới ngon lắm...
- Thôi được rồi chị gói nhanh hộ em với
- Okie...
5h45’ ở hàng hoa:
- Bác ơi cho cháu lấy hoa ạ. Hoa hồng cháu đặt... – Mít nói rất nhanh.
- Ơ bác đợi mãi chả thấy ra lấy bán mất rồi. Xin lỗi nhá. Bác bán hàng làm bộ thân tình với vị khách mặt mũi đang méo xệch...
- Thôi bác lấy cho cháu hoa khác cũng được. Lấy bó hoa hồng khác...À thôi bác lấy cho cháu bó ly kia đi, trông đẹp quá...
- Ơ nhưng đó là hàng đặt cháu ơi!
- Thì bác bán hàng đặt của cháu rồi còn gì.... Thế bác nhé, tiền đây...
Trời ạ, thật là không hiểu Táo với Chanh kiếp trước có vấn đề gì mà sao lần nào gặp nhau cũng gian nan như thế. Thế là Ớt với Mít đã vô tình trở thành những nhân viên chuyển phát hoa và bánh... Chán chuyện...
6h, ở quán nơi mà Mít và Ớt hẹn Táo và Chanh, nến đã được thắp lên đầy lãng mạn và tiếng nhạc bản A time for us vang lên trang nhã và sang trọng. Mướt mồ hôi mới đến được đến nơi, Mít bước vào và bất ngờ với khung cảnh bên trong. Ơ kìa, cái mục nến niếc này đâu có trong kịch bản nhỉ. Chạy hộc tốc mới kịp giờ “giao bánh”, Ớt bước vào quán không khỏi ngỡ ngàng trước không gian thơ mộng trước mắt nó. Mà Ớt nhớ là nó dặn bài Fur Elise cơ mà nhỉ, đó là bản nhạc mà con em lanh chanh thích nhất, hay là trong lúc buồn ngủ nó đã dặn nhầm thành A time for us - là bản nó thích nhất nhỉ...
Mít và Ớt càng bất ngờ hơn khi nhìn thấy nhau, đứa thì cầm bánh, đứa thì vác hoa. Kịch bản như thể đã đảo lộn hết cả. Và chẳng thấy Táo hay là Chanh đâu cả. Hai đứa cùng cầm điện thoại lên gọi thì “Số điện thoại quí khách vừa gọi hiện không liên lạc được....”
- Sao lại thế nhỉ? – Mít hỏi Ớt – Rõ ràng là thằng bạn em nó bảo nó đến nơi rồi cơ mà...
- Ừ, con bé lanh chanh cũng bảo thế - Ớt đăm chiêu.
- Giờ làm thế nào nhỉ?
- Thì còn làm thế nào nữa? Đặt hết cả rồi, đành... ăn vậy chứ biết sao...
Thế là cuộc hẹn Mít và Ớt sắp xếp cho Táo và Chanh đã chính thức trở thành cuộc hẹn giữa Mít và Ớt. Còn Táo và Chanh giờ đang ở nơi nao chẳng ai biết. Trong suốt bữa ăn, chúng nó nói chuyện vui vẻ và tự nhiên và thân thiết. Cho đến tận khi ăn kem tráng miệng:
- Này Mít, sao em lại tên là Mít vậy?
- À tại hồi nhỏ em thích ăn mít. Thế sao anh tên là Ớt vậy? Hồi nhỏ anh thích ăn Ớt à?
- Không chả hiểu, chắc tại anh dễ thương quá đặt tên là Ớt cho nó bớt dễ thương... - Ớt lém lỉnh nói
- Hic, không ngờ vẫn còn người tự tin hơn cả mình...
- Này, tính ra đây là cuộc hẹn đầu tiên của anh đấy - Ớt nói chân thành...
- Hic, em cũng thế. Ai biết đâu lại hẹn phải anh...
- Hẹn phải anh thì sao, ít ra anh cũng biết vài bí mật nho nhỏ của em...
- Bí mật gì?
- À thì cái vụ “em không tin vào tình yêu” ý. Không ngờ trông em như thế mà lại...
- Ừ, anh cứ đánh giá thế nào cũng được – Mít đăm chiêu, thực ra có ai hiểu Mít đâu...
- Anh đánh giá là trông em như thế mà lại không nói thật suy nghĩ của mình... cứ thích tỏ ra là cứng rắn với chẳng mạnh mẽ cơ...
- Sao anh nói gì khó hiểu vậy...
- Nếu anh nói là từ lúc đầu gặp em anh đã thấy khó ưa rồi, người đâu mà cứng đầu cứng cổ, bướng thế không biết thì em thấy thế nào?
- Thấy bình thường, quen rồi, có gì lạ đâu.
- Nếu anh nói là anh chưa thấy bà chị nào “bảo kê” như em, có cô em gái mà giữ zịt như là của báu cất kín trong tầng tầng lớp lớp những bao bọc thì em thấy thế nào?
- Thấy hơi khó chịu nhưng mà cũng đúng...
- Nếu anh nói là anh chưa thấy ai ngốc nghếch như em thì em thấy thế nào?
- Này anh bảo ai ngốc đấy, em ko muốn cãi nhau đâu nhá!!!
- Anh bảo em ngốc đấy. Lần sau làm thơ thì đừng kẹp trong sách nhá. Rơi một cái là người khác nhặt được đấy...
- Anh... – Mít dần dần nhớ ra cái mảnh giấy kẹp trong đống sách vở... và khuôn mặt cô bé cứ thế đỏ dần lên vì xấu hổ...
- Này, nếu anh bảo là anh thích em thì em thấy thế nào? - Ớt mỉm cười ấm áp và tin tưởng...
Mít im lặng. Trạng thái hiện tại của cô bé là vừa xấu hổ, vừa bối rối...
- Thấy bình thường. Anh trả lời hộ em luôn - Ớt nháy mắt – Cứ bình thường thôi em nhé... - Ớt nói bình yên đến lạ....
Và Mít mỉm cười nhìn Ớt đầy trìu mến...
Đúng lúc ấy, tiếng hát ngọt ngào và trong trẻo vang lên... Táo và Chanh từ đâu xuất hiện hát vang bản A time for us trong sự ngỡ ngàng của Mít và Ớt. Cả hai cùng đồng thanh:
- Ơ hai người ở đâu ra vậy?
- Hehe, lần này tao phải làm quân sư mới đúng Mít ạ, mày hóa ra trông thế mà còn non lắm – Táo cười láu lỉnh.
- Chán anh lắm anh ạ, quân sư nổi tiếng gì mà lần nào tính toán cũng để sơ hở, may mà có em, hihi – Chanh trêu Ớt.
- Sự thể là thế nào vậy?
- À thì... Chanh và Táo bắt đầu kể:
Lúc 5h28’ chiều trên một đường phố Hà Nội nhộn nhịp, Chanh đang tung tẩy đi mang bánh cho 1st date của ông anh iêu quí thì bị ngã xe, và người làm cho Chanh ngã... không ai khác chính là... Táo. Qua việc đi bê xe vào vỉa hè, hai đứa đã kịp hỏi nhau là đi đâu và phát hiện ra là đến cùng một địa điểm. Bằng đầu óc nhanh như điện, chúng nó hiểu ngay hai vị quân sư tài ba đang âm mưu gì...
- Thế là hai người bỏ mặc bạn bè và anh em hả - Ớt và Mít cùng lắc đầu...
- Đâu đến nỗi thế. Bọn này đã sắp xếp nào nến nào nhạc còn gì – Táo mỉm cười.
- Dù sao thì... kế hoạch cũng phá sản - Ớt và Mít nhìn nhau buồn bã. Hai vị quân sư thất bại thảm hại thế sao? Vậy mà người ta nói 2 cái đầu lúc nào cũng hơn 1 cái. Lên kế hoạch tỉ mỉ như thế mà cuối cùng vẫn đổ vỡ.
- Thực ra cũng không đến nỗi như thế - Táo nhìn Mít mỉm cười – Và đưa bàn tay nắm chặt tay Chanh...
Ồ vậy là kế hoạch dự kiến đã thất bại, nhưng thất bại ấy là “mẹ của thành công” – mà thành công thực tế thì lớn hơn thành công dự kiến rất rất nhiều...
_________________________________________________
Hà Nội hè 2009 nắng nóng như thiêu đốt. Nho cuối cùng cũng đã vượt qua kì thi Đại học căng thẳng. Cố gắng của cô bé đã được đền đáp, Nho sẽ là một tân sinh viên đại học. Thi xong, mọi tâm huyết của Nho dồn vào FruitsCamp’09, và cô bé chắc chắn sẽ không làm Camp có những sự cố như năm trước nữa. Trại hè năm nay, lại có đủ 6 người...
Mít không còn làm phục vụ ở bar như trước nữa, nhưng nơi đây vẫn là nơi lui tới thường xuyên của 6 con người. Mỗi người lại có một hương vị yêu thích riêng, mà có lẽ chỉ anh bartender mới hiểu hết...
Ớt vẫn uống Hot Chilly bất kể xuân hạ thu đông. Câu hỏi mà Ớt đặt ra cho Mít, đáp án của Ớt không phải là mùa đông, mà là tình yêu... Tình yêu có vị cay xè, có khi lạnh buốt, nhưng yêu vẫn là cảm giác ấm áp nhất của con người...
Mít thường chẳng uống gì ngoài mấy món sinh tố và thi thoảng có uống mocktail. Tình yêu có vị ngọt ngào và một hương thơm rất đặc biệt, như là mít vậy, vì thế anh bartender thường cho vào bất cứ món gì Mít uống một chút tinh dầu mít, nhưng cô bé ngọt ngào và thơm thảo quá, nên hình như chưa bao giờ nhận ra món đồ uống của mình đặc biệt hơn của những người khác....
Táo và Chanh vẫn hay uống Applemon, món đồ uống như được chế ra giành riêng cho hai con người mà ở họ mọi sở thích đều trái ngược nhau, nhưng lại hợp nhau đến kì lạ. Tình yêu có đôi khi chua chát, có đôi lúc ngọt thơm. Hai người đến với nhau từ những tai nạn và tình huống bất ngờ, không hề dự định hay tính toán trước. Tình yêu vẫn là như thế, chẳng ai có thể sắp xếp hay điều khiển được. Và với những người yêu nhau, thì chẳng dự định hay kế hoạch nào, có ý nghĩa hơn là tấm lòng chân thành của cả hai người...
Nho thi thoảng vẫn đến bar gọi một ly rượu vang loại đặc biệt. Loại mà Nho yêu cầu được trang trí bởi một bông hoa tỉa từ quả ớt. Có những nhân vật chỉ xuất hiện trong đời người ta một lần, chỉ nói một vài câu, nhưng lại có thể xoay chuyển mọi việc. Hình như tình yêu đôi khi cũng thế, nó xuất hiện trong đời người chỉ một vài lần thôi, nhưng làm thay đổi cả thế giới.
Mướp cũng đến bar và thường gọi một ly rượu mạnh, chỉ 1 ly duy nhất. Thỉnh thoảng trong những lần đến đây, Mướp lại mong được nhìn thấy nụ cười của một cô bé bồi bàn, gần một năm trước đã nghe Mướp hát Yesterday, và vẫn luôn đem lại cho Mướp cảm giác tin cậy và an toàn... Hình như tình yêu đôi khi cũng có vị của mướp đắng, có vị của những kỉ niệm khó quên và của những điều không thể....
_______________________________________
Tình yêu giống như 1 loại rượu mạnh. Ngọt, đắng, say, cay và làm cho người ta mê mải. Điều kì diệu là người ta đã uống rồi thì luôn muốn uống nữa, muốn say nữa. Và khi người ta tỉnh rượu – loại rượu đặc biệt ấy – thì cũng có nghĩa là người ta đã già. Sẽ là quá nhàm nếu nói rằng hãy lắng nghe tiếng gọi của trái tim hay gì khác, nhưng tình yêu thực sự không phải là thứ lý trí có thể điều khiển được, vì thế, khi đứng trước những lựa chọn quyết định khó khăn của tình yêu, có đôi khi, cách giải quyết thật là đơn giản: “let it be”...
Và chiếc điện thoại trên tay Nho rơi xuống đất, cũng đúng lúc đó Mướp quay trở lại…
- Anh…
- Sao vậy Nho? – Mướp ngơ ngác.
Nho vừa khóc vừa chạy ra ngoài. Thì ra Mướp đâu có giúp đỡ nó vì anh ấy muốn giúp, thực chất là do Mít nhờ. Ai khiến Mít nhờ cơ chứ. Nho đâu cần thứ tình cảm bố thí ấy, Nho cũng không cần sự giúp đỡ giả tạo, nói tóm lại là Nho chẳng cần gì hết. Nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt cô bé, Nho cảm thấy mình bị phản bội bởi hai người thân yêu nhất. Nó thấy nó giống như một con rối dễ dàng bị điều khiển bởi người khác. Thực ra Nho đâu có hiểu rằng cả hai người ấy đều rất yêu quí Nho, và rằng họ đều làm như vậy, xuất phát từ tấm lòng chân thành mà thôi. Nhưng trẻ con thì thường tự cho mình là đúng, và cũng muốn tự mình quyết định cuộc sống của mình, nên hành động của Mướp và Mít quả thực là một sự xúc phạm lớn lao với Nho.
Nho cứ khóc và đi lang thang 1 mình, những mascara và phấn trang điểm nhòe nhoẹt cả trên khuôn mặt cô bé, cô bé cứ đi, một mình thôi, bất chấp những ánh mắt nhìn đầy soi mói và kì lạ của cả thế giới xung quanh, không trả lời điện thoại hay tin nhắn, à mà hình như Nho đã ném điện thoại đi đâu đó rồi. Khi Nho ngồi bệt xuống lề đường được một lúc thì:
- Ngồi khóc một mình trông không thú vị lắm đâu cô bé ạ…
Nho ngước mắt lên, một khuôn mặt vừa quen, vừa lạ.
- Sao anh lại ở đây?
- Tình cờ thôi, hai anh em mình hay gặp nhau phết nhỉ? - Ớt mỉm cười.
- Ai là anh em với anh? Nho bực tức
- Thế thôi vậy, định cho em bắt quàng làm họ nhưng em không chịu thì thôi. Mà em như thế này chị em có biết không? Hay là lại đang cuống lên đi tìm em lưu lạc phương nào.
- Ai khiến chị ấy quan tâm chứ?
- Cãi nhau à? Kể cho anh nghe với? Anh là chúa tò mò luôn >:).
Lẽ thường tình chả ai đi kể chuyện của mình cho một người lạ. Nhưng chẳng hiểu sao cái vẻ mặt bình thản và giọng nói trầm ấm pha chút tếu đùa của Ớt làm Nho muốn chia sẻ. Sau khi kể xong câu chuyện, Nho đã trông đợi Ớt sẽ đồng tình, hay chí ít là nhận được một lời an ủi. Đằng này sau khi nghe xong, Ớt nói:
- Thôi em tiếp tục ngồi khóc ở đây đi – Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Nho, Ớt tiếp tục – Em đúng là hết thuốc chữa rồi, trước đây anh cứ nghĩ em ngoan hiền, thông minh và nhạy cảm, còn dịu dàng và xinh đẹp nữa. Nhưng bây giờ em khác quá. Em không ngoan, lại chả biết suy nghĩ gì cả, mặt mũi thì tèm lem hết cả xinh đẹp, và ăn nói thì không còn dịu dàng nữa. Có phải là em không hả Nho? Hay là một Hot girl xa lạ khó gần và thiển cận nào đó?
Ớt nói xong một lèo rồi đi thẳng. Nho không khóc nữa. Cô bé lấy tay lau mặt, và đứng dậy.
______________________________________________
Nho biến mất và mọi sự vỡ lở thực sự làm Mít khủng hoảng. Mít cứ nghĩ mọi chuyện rồi sẽ êm thấm, con bé tự trách mình đã nhắn một cái tin ngớ ngẩn hết biết vào một thời điểm vô duyên hết chỗ nói. Mít không biết tìm em ở đâu nên cứ hoảng loạn hết cả lên. Mướp đèo Mít đi tìm Nho, và an ủi Mít:
- Nho sẽ không sao đâu em, bình tĩnh đi...
- Anh ơi liệu có nên gọi điện báo cảnh sát, hay tìm ở các bệnh viện không? Nhỡ nó bị tai nạn thì làm sao? Con bé hồi nhỏ rất sợ sang đường... Nho rất ghét đi một mình. Nhỡ nó bị ai trêu chọc thì sao? Em biết làm thế nào bây giờ?
Nghe Mít nói trong cơn bấn loạn, Mướp dừng xe lại. Mướp quay lại nói với Mít:
- Em có biết Nho 18 tuổi rồi không? Em có biết là Nho chỉ kém em có 10 tháng thôi không? Em có biết chính cái tính hay lo thái quá của em là nguyên nhân khiến Nho muốn trở thành một người khác không? Em phải bình tĩnh chứ, phải tin vào Nho chứ? – Nói rồi Mướp trở Mít về nhà và bảo cô bé ngồi chờ, dù sao mang theo một người chỉ biết lo loạn lên cũng không làm sự việc tiến bộ hơn được chút nào.
Mướp vừa ra khỏi nhà Mít và Nho thì nhận được tin nhắn từ Ớt: “Nho se khong sao dau, tu. mo` ve` nha` ngay bay h thoi”. Mướp ngạc nhiên chưa hiểu tại sao Ớt lại biết là Nho mất tích, và tại sao lại biết Nho sắp về nhà thì ngước lên đã nhìn thấy Nho trước mặt...
- Em...
- Anh ơi... em xin lỗi... Nho nói, đầy ân hận, và dịu dàng. Trong một thời khắc ngắn ngủi, Mướp có cảm giác như Nho của những ngày đầu tiên Mướp quen đã trở lại...
- Anh xin lỗi... Không phải vì Mít nói mà anh... – Mướp ngập ngừng – Mà thôi, Mít ở trong nhà đang hoảng loạn lo lắng lắm, em vào đi... – Mướp chưa nói hết câu Nho đã chạy vào nhà. Và qua khe cửa để hé, Mướp nhìn thấy hai chị em ôm nhau khóc. Và lần này, hai cô bé không khóc vì đau đớn, hay đánh mất một cái gì đó, và dĩ nhiên là không vì hành tỏi. Đôi khi người ta khóc vì sung sướng và hạnh phúc.
____________________________________________
Kể từ sau hôm đó, người ta không thấy Hot girl với nickname Grape lên báo nữa, cũng không thấy cô bé Nho ăn vận cầu kì, trang điểm khi đi học. Người ta chỉ thấy một cô bé đang nỗ lực không ngừng nghỉ để lấp những chỗ trống do xao nhãng học hành gây ra, một cô bé quyết tâm thi đại học bằng được. Cái chức danh Hot girl đã lấy đi của Nho nhiều thứ, nhưng cũng đã dạy cho cô bé nhiều điều.
Mít đã thôi làm một bà chị bảo mẫu, và bây giờ đã đến lúc Mít thực hiện việc mà Ớt nhờ cô bé dạo trước. Một hôm Mít gọi Táo ra và thỏ thẻ:
- Này mày, tao...
- Mày làm sao, nói nhanh lên cho tao nhờ cái... – Táo sốt ruột
- Tao... có...
- Có cái gì? Có người yêu hả? Ai? Tên gì? Nhà ở đâu? Sinh năm nào? Khai mau :-w
- Cũng gần như thế, nhưng không đến mức như thế, đại để tao có hẹn anh ấy tối thứ bảy tuần này, hôm nay là thứ 5. Tao muốn... nhờ mày... hôm đấy... đến...
- Giời ơi cả đời tao chưa bao giờ thấy mày ăn nói lắp bắp như thế này...
- À tao muốn nhờ mày đến ngồi gần đấy, trong tình huống tao bị làm sao đó thì cứu nguy cho tao... Với cả tao muốn mày giả vờ mang hoa đến trước tặng anh ấy, bảo là có người tặng anh, mày đóng vai anh chuyển phát hoa ý, nhưng ăn mặc tử tế một tí nhá... – Mít cố tỏ vẻ lấy hết can đảm để nói với Táo.
- Trời ạ, mày trở thành một đứa lãng mạn nhưng mà kém tự tin như thế từ bao giờ đấy hả Mít đặc? Mày là Mít đặc quả không sai, chẹp, đúng là sức mạnh của tình yêu... – Táo ngạc nhiên.
- Mày giúp tao nhá, đi mà đi mà!
- Ờ mày nhờ thì tao đành giúp thôi....
Được lời như cởi tấm lòng, Mít vui vẻ ra mặt. Đợi thằng bạn quay lưng đi rồi, con bé mới lôi điện thoại ra nhắn tin “Buoc 1 – xong”. Thế là sau đó ở nhà Chanh, Ớt tỏ vẻ đăm chiêu bi đát lắm lắm...
- Cô ơi, anh phải thú thật với cô điều này...
- Gì hả anh hâm?
- Anh, tiếng là làm quân sư tình iêu, nhưng mà... thực ra... anh...
- Anh làm sao...? Sao tự dưng hôm nay anh nhát gừng thế nhỉ? Nói đi lẹ lên...
- À thực ra anh đã... hẹn hò bao giờ đâu... - Ớt bẽn lẽn...
- HẢ anh nói thật í hả??? Chanh ngạc nhiên – Ôi thảo nào mà quân sư cho mình toàn sai – Chanh lẩm bẩm.
- Này cô không phải cạnh khóe anh thế nhé, vấn đề là... anh...
- A! Anh sẽ có lần hẹn đầu tiên hả? Ai thế? Bao nhiêu tuổi, có xinh không? Học trường nào? Anh quen bao lâu rồi? Kể đi kể đi anh...
- Ừa thì cũng gần như thế, nhưng mà cô ơi, anh muốn nhờ cô một chuyện... Cô đến cái quán chỗ hẹn đấy làm bình vôi cho anh nhá, í lộn, bình phong, à thôi bình gì cũng được. Nhưng nhỡ có vấn đề gì cô còn cứu anh cho kịp, nhá nhá cô nhá.... À anh cũng cần nhờ cô một việc nữa... Cô mang bánh gatô đến, giả vờ làm nhân viên chuyển bánh được không? Anh muốn bất ngờ mà...
- Hic, em vẫn biết anh là người lãng mạn. Nhưng như phim Hàn Quốc thế này thì đúng là hết biết ông anh ạ.
- Thế túm lại là cô có giúp anh không?
- Ờ thì lại chả giúp, em chỉ có mỗi 1 ông anh trai, không giúp anh thì giúp ai?
- Cô đồng ý rồi đấy nhá - Ớt mỉm cười sung sướng ra mặt. Dưới gầm bàn, tay Ớt đang bấm tin nhắn “Buoc 2 - xong”
__________________________________________
Chiều thứ bảy, hôm nay đúng là một ngày chớm hè đẹp trời, gió mát, nắng đẹp, và không khí thì trong trẻo, đúng là thời tiết lý tưởng cho một cuộc hẹn có 1-0-2, thiên thời rồi, địa lợi nữa, chỉ còn nhân hòa thôi...
4h chiều, Táo gọi hỏi Mít:
- Ê mày xong chưa? Chuẩn bị đến đâu rồi...
- Chưa xong, mày nhớ phần việc của mày đấy. Tao hẹn 6h thì 6h kém 15 mày có mặt ở đấy nghe chửa?
- Rồi rồi... mà mày mặc váy gì đẹp đẹp một tí nhá, đi giầy thấp vừa thôi kẻo mà không quen rồi ngã đấy – Táo lém lỉnh
- Rồi tao biết rồi – Mít tắt máy rồi đi đôi giày thể thao vào và nghĩ bụng “Dù sao thì cũng là mày hẹn mà ku, tao là quân sư không thể thất bại được.”
5h20 Chanh hí hửng ra khỏi nhà theo lời dặn của ông anh, và không quên qua hàng lấy cái bánh gato táo được đặt ở một tiệm nổi tiếng và mang đến chỗ hẹn. Khi Chanh đang tung tăng hớn hở trên đường với cái bánh thì bỗng một cái xe máy đi nhanh phóng vụt qua cô bé, vướng phải túi bánh và bánh rơi ra vỡ tung tóe. Cả 2 xe đều ngã ra đường. Thật là thảm hại. Cứ mỗi lần ông anh Ớt của Chanh nghĩ đến chuyện thiên thời địa lợi là y như rằng có chuyện mà.
5h35’ Chanh gọi điện cho Ớt:
- Anh ơi em bị ngã xe, người ngợm với xe xiếc thì không sao nhưng mà bánh hỏng rồi, anh chịu khó đi mua lại vậy nhá, em quay lại sợ không kịp, em sẽ đến chỗ đấy trước được không anh?
- Giời ơi sao cô đi đứng không cẩn thận lại để bị ngã cơ chứ? Có sao không cô?
- Thôi em đi tiếp đây kẻo không kịp. Chào anh – Chanh tắt máy.
5h40’ Táo gọi điện cho Mít:
- Mày ơi tao đến nơi rồi... Có điều... Tao...
- Làm sao nói nhanh đi mày...
- Tao... quên hoa rồi...
- Zời ạ... mày quên ở hàng hả?? Mày đến đấy tay không mà không thấy áy náy ăn năn gì sao? Sao mày quên được cơ chứ hả!!
- THôi tao xin lỗi mà, tao đâu cố ý, mày ơi chịu khó qua hàng lấy hoa đi, tao không kịp quay lại đâu. Tao đợi ở đây thôi. Nếu có anh nào đến tao sẽ báo mày nhá... Tút... tút...
5h45’ ở hàng bánh:
- Chị ơi lấy cho em cái bánh hình trái tim chị ạ. À mà thôi, lấy bánh hình tròn đi, trông có vẻ ngon hơn. Cái khô khô rắc ở trên là cái gì đấy hả chị? - Ớt vồn vã
- À mít khô em ạ. Bánh này mới ngon lắm...
- Thôi được rồi chị gói nhanh hộ em với
- Okie...
5h45’ ở hàng hoa:
- Bác ơi cho cháu lấy hoa ạ. Hoa hồng cháu đặt... – Mít nói rất nhanh.
- Ơ bác đợi mãi chả thấy ra lấy bán mất rồi. Xin lỗi nhá. Bác bán hàng làm bộ thân tình với vị khách mặt mũi đang méo xệch...
- Thôi bác lấy cho cháu hoa khác cũng được. Lấy bó hoa hồng khác...À thôi bác lấy cho cháu bó ly kia đi, trông đẹp quá...
- Ơ nhưng đó là hàng đặt cháu ơi!
- Thì bác bán hàng đặt của cháu rồi còn gì.... Thế bác nhé, tiền đây...
Trời ạ, thật là không hiểu Táo với Chanh kiếp trước có vấn đề gì mà sao lần nào gặp nhau cũng gian nan như thế. Thế là Ớt với Mít đã vô tình trở thành những nhân viên chuyển phát hoa và bánh... Chán chuyện...
6h, ở quán nơi mà Mít và Ớt hẹn Táo và Chanh, nến đã được thắp lên đầy lãng mạn và tiếng nhạc bản A time for us vang lên trang nhã và sang trọng. Mướt mồ hôi mới đến được đến nơi, Mít bước vào và bất ngờ với khung cảnh bên trong. Ơ kìa, cái mục nến niếc này đâu có trong kịch bản nhỉ. Chạy hộc tốc mới kịp giờ “giao bánh”, Ớt bước vào quán không khỏi ngỡ ngàng trước không gian thơ mộng trước mắt nó. Mà Ớt nhớ là nó dặn bài Fur Elise cơ mà nhỉ, đó là bản nhạc mà con em lanh chanh thích nhất, hay là trong lúc buồn ngủ nó đã dặn nhầm thành A time for us - là bản nó thích nhất nhỉ...
Mít và Ớt càng bất ngờ hơn khi nhìn thấy nhau, đứa thì cầm bánh, đứa thì vác hoa. Kịch bản như thể đã đảo lộn hết cả. Và chẳng thấy Táo hay là Chanh đâu cả. Hai đứa cùng cầm điện thoại lên gọi thì “Số điện thoại quí khách vừa gọi hiện không liên lạc được....”
- Sao lại thế nhỉ? – Mít hỏi Ớt – Rõ ràng là thằng bạn em nó bảo nó đến nơi rồi cơ mà...
- Ừ, con bé lanh chanh cũng bảo thế - Ớt đăm chiêu.
- Giờ làm thế nào nhỉ?
- Thì còn làm thế nào nữa? Đặt hết cả rồi, đành... ăn vậy chứ biết sao...
Thế là cuộc hẹn Mít và Ớt sắp xếp cho Táo và Chanh đã chính thức trở thành cuộc hẹn giữa Mít và Ớt. Còn Táo và Chanh giờ đang ở nơi nao chẳng ai biết. Trong suốt bữa ăn, chúng nó nói chuyện vui vẻ và tự nhiên và thân thiết. Cho đến tận khi ăn kem tráng miệng:
- Này Mít, sao em lại tên là Mít vậy?
- À tại hồi nhỏ em thích ăn mít. Thế sao anh tên là Ớt vậy? Hồi nhỏ anh thích ăn Ớt à?
- Không chả hiểu, chắc tại anh dễ thương quá đặt tên là Ớt cho nó bớt dễ thương... - Ớt lém lỉnh nói
- Hic, không ngờ vẫn còn người tự tin hơn cả mình...
- Này, tính ra đây là cuộc hẹn đầu tiên của anh đấy - Ớt nói chân thành...
- Hic, em cũng thế. Ai biết đâu lại hẹn phải anh...
- Hẹn phải anh thì sao, ít ra anh cũng biết vài bí mật nho nhỏ của em...
- Bí mật gì?
- À thì cái vụ “em không tin vào tình yêu” ý. Không ngờ trông em như thế mà lại...
- Ừ, anh cứ đánh giá thế nào cũng được – Mít đăm chiêu, thực ra có ai hiểu Mít đâu...
- Anh đánh giá là trông em như thế mà lại không nói thật suy nghĩ của mình... cứ thích tỏ ra là cứng rắn với chẳng mạnh mẽ cơ...
- Sao anh nói gì khó hiểu vậy...
- Nếu anh nói là từ lúc đầu gặp em anh đã thấy khó ưa rồi, người đâu mà cứng đầu cứng cổ, bướng thế không biết thì em thấy thế nào?
- Thấy bình thường, quen rồi, có gì lạ đâu.
- Nếu anh nói là anh chưa thấy bà chị nào “bảo kê” như em, có cô em gái mà giữ zịt như là của báu cất kín trong tầng tầng lớp lớp những bao bọc thì em thấy thế nào?
- Thấy hơi khó chịu nhưng mà cũng đúng...
- Nếu anh nói là anh chưa thấy ai ngốc nghếch như em thì em thấy thế nào?
- Này anh bảo ai ngốc đấy, em ko muốn cãi nhau đâu nhá!!!
- Anh bảo em ngốc đấy. Lần sau làm thơ thì đừng kẹp trong sách nhá. Rơi một cái là người khác nhặt được đấy...
- Anh... – Mít dần dần nhớ ra cái mảnh giấy kẹp trong đống sách vở... và khuôn mặt cô bé cứ thế đỏ dần lên vì xấu hổ...
- Này, nếu anh bảo là anh thích em thì em thấy thế nào? - Ớt mỉm cười ấm áp và tin tưởng...
Mít im lặng. Trạng thái hiện tại của cô bé là vừa xấu hổ, vừa bối rối...
- Thấy bình thường. Anh trả lời hộ em luôn - Ớt nháy mắt – Cứ bình thường thôi em nhé... - Ớt nói bình yên đến lạ....
Và Mít mỉm cười nhìn Ớt đầy trìu mến...
Đúng lúc ấy, tiếng hát ngọt ngào và trong trẻo vang lên... Táo và Chanh từ đâu xuất hiện hát vang bản A time for us trong sự ngỡ ngàng của Mít và Ớt. Cả hai cùng đồng thanh:
- Ơ hai người ở đâu ra vậy?
- Hehe, lần này tao phải làm quân sư mới đúng Mít ạ, mày hóa ra trông thế mà còn non lắm – Táo cười láu lỉnh.
- Chán anh lắm anh ạ, quân sư nổi tiếng gì mà lần nào tính toán cũng để sơ hở, may mà có em, hihi – Chanh trêu Ớt.
- Sự thể là thế nào vậy?
- À thì... Chanh và Táo bắt đầu kể:
Lúc 5h28’ chiều trên một đường phố Hà Nội nhộn nhịp, Chanh đang tung tẩy đi mang bánh cho 1st date của ông anh iêu quí thì bị ngã xe, và người làm cho Chanh ngã... không ai khác chính là... Táo. Qua việc đi bê xe vào vỉa hè, hai đứa đã kịp hỏi nhau là đi đâu và phát hiện ra là đến cùng một địa điểm. Bằng đầu óc nhanh như điện, chúng nó hiểu ngay hai vị quân sư tài ba đang âm mưu gì...
- Thế là hai người bỏ mặc bạn bè và anh em hả - Ớt và Mít cùng lắc đầu...
- Đâu đến nỗi thế. Bọn này đã sắp xếp nào nến nào nhạc còn gì – Táo mỉm cười.
- Dù sao thì... kế hoạch cũng phá sản - Ớt và Mít nhìn nhau buồn bã. Hai vị quân sư thất bại thảm hại thế sao? Vậy mà người ta nói 2 cái đầu lúc nào cũng hơn 1 cái. Lên kế hoạch tỉ mỉ như thế mà cuối cùng vẫn đổ vỡ.
- Thực ra cũng không đến nỗi như thế - Táo nhìn Mít mỉm cười – Và đưa bàn tay nắm chặt tay Chanh...
Ồ vậy là kế hoạch dự kiến đã thất bại, nhưng thất bại ấy là “mẹ của thành công” – mà thành công thực tế thì lớn hơn thành công dự kiến rất rất nhiều...
_________________________________________________
Hà Nội hè 2009 nắng nóng như thiêu đốt. Nho cuối cùng cũng đã vượt qua kì thi Đại học căng thẳng. Cố gắng của cô bé đã được đền đáp, Nho sẽ là một tân sinh viên đại học. Thi xong, mọi tâm huyết của Nho dồn vào FruitsCamp’09, và cô bé chắc chắn sẽ không làm Camp có những sự cố như năm trước nữa. Trại hè năm nay, lại có đủ 6 người...
Mít không còn làm phục vụ ở bar như trước nữa, nhưng nơi đây vẫn là nơi lui tới thường xuyên của 6 con người. Mỗi người lại có một hương vị yêu thích riêng, mà có lẽ chỉ anh bartender mới hiểu hết...
Ớt vẫn uống Hot Chilly bất kể xuân hạ thu đông. Câu hỏi mà Ớt đặt ra cho Mít, đáp án của Ớt không phải là mùa đông, mà là tình yêu... Tình yêu có vị cay xè, có khi lạnh buốt, nhưng yêu vẫn là cảm giác ấm áp nhất của con người...
Mít thường chẳng uống gì ngoài mấy món sinh tố và thi thoảng có uống mocktail. Tình yêu có vị ngọt ngào và một hương thơm rất đặc biệt, như là mít vậy, vì thế anh bartender thường cho vào bất cứ món gì Mít uống một chút tinh dầu mít, nhưng cô bé ngọt ngào và thơm thảo quá, nên hình như chưa bao giờ nhận ra món đồ uống của mình đặc biệt hơn của những người khác....
Táo và Chanh vẫn hay uống Applemon, món đồ uống như được chế ra giành riêng cho hai con người mà ở họ mọi sở thích đều trái ngược nhau, nhưng lại hợp nhau đến kì lạ. Tình yêu có đôi khi chua chát, có đôi lúc ngọt thơm. Hai người đến với nhau từ những tai nạn và tình huống bất ngờ, không hề dự định hay tính toán trước. Tình yêu vẫn là như thế, chẳng ai có thể sắp xếp hay điều khiển được. Và với những người yêu nhau, thì chẳng dự định hay kế hoạch nào, có ý nghĩa hơn là tấm lòng chân thành của cả hai người...
Nho thi thoảng vẫn đến bar gọi một ly rượu vang loại đặc biệt. Loại mà Nho yêu cầu được trang trí bởi một bông hoa tỉa từ quả ớt. Có những nhân vật chỉ xuất hiện trong đời người ta một lần, chỉ nói một vài câu, nhưng lại có thể xoay chuyển mọi việc. Hình như tình yêu đôi khi cũng thế, nó xuất hiện trong đời người chỉ một vài lần thôi, nhưng làm thay đổi cả thế giới.
Mướp cũng đến bar và thường gọi một ly rượu mạnh, chỉ 1 ly duy nhất. Thỉnh thoảng trong những lần đến đây, Mướp lại mong được nhìn thấy nụ cười của một cô bé bồi bàn, gần một năm trước đã nghe Mướp hát Yesterday, và vẫn luôn đem lại cho Mướp cảm giác tin cậy và an toàn... Hình như tình yêu đôi khi cũng có vị của mướp đắng, có vị của những kỉ niệm khó quên và của những điều không thể....
_______________________________________
Tình yêu giống như 1 loại rượu mạnh. Ngọt, đắng, say, cay và làm cho người ta mê mải. Điều kì diệu là người ta đã uống rồi thì luôn muốn uống nữa, muốn say nữa. Và khi người ta tỉnh rượu – loại rượu đặc biệt ấy – thì cũng có nghĩa là người ta đã già. Sẽ là quá nhàm nếu nói rằng hãy lắng nghe tiếng gọi của trái tim hay gì khác, nhưng tình yêu thực sự không phải là thứ lý trí có thể điều khiển được, vì thế, khi đứng trước những lựa chọn quyết định khó khăn của tình yêu, có đôi khi, cách giải quyết thật là đơn giản: “let it be”...









