Cảm giác của Chuka với Khoa, cứ như là trò đuổi bắt. Chuka không thể điều khiển được cảm xúc và suy nghĩ của mình, mỗi khi cô nói chuyện với Khoa...Điện thoại kêu ầm ĩ. Chuka dập máy, mắt len lén nhìn giáo sư. Mấy đứa bàn trên quay lại cười khúc khích. Cầm điện thoại trong tay, cô bấm tin nhắn lại, cụt lủn: “Đang học. Gì thế” 
Không có dấu chấm hỏi cuối câu.
Không thấy Khoa nhắn lại.
9h tối. Chuka ngồi học. Điện thoại nằm ngay ngắn bên tay trái cô. Cô mấy lần với tay chỉnh chỉnh lại cho nó song song với cạnh bàn. Cô vốn thích sự ngay ngắn. Cô thở dài, với tay đẩy điện thoại ra khỏi tầm nhìn.
Điện thoại rung. Cô vồ lấy. Là Khoa. Cô nhấn nút trả lời khi hồi chuông đầu tiên chưa dứt.
*Chào Chuka. –Vẫn giọng tiếng Nhật ấm áp đấy.
*Chào. – Cô nói, cụt lủn.
*Vừa nãy mình gọi điện không thấy nhấc máy, tưởng cậu đang nấu cơm hay gì đó, hóa ra đang học.
*Ừ…
*Thế bình thường cậu tự nấu cơm ăn hay là ăn ở nhà ăn sinh viên?
* Thường ăn nhà ăn.
*Ủa thế ăn mãi không chán à?
*Không chán.
*Này cậu bảo không xem được ảnh à? Ảnh cậu xinh lắm đấy. Không xem được chắc là do dung lượng vượt quá nhỉ.
*Ừh có thể, không biết.
*Cậu gửi cho mình địa chỉ mail khác đi, mình sẽ gửi lại.
*Thôi không cần gửi nữa đâu.
*Hả!? – Giọng Khoa có vẻ hơi ngạc nhiên.
*Mình nói là cậu không cần phải gửi ảnh nữa đâu.
*…Àh ờ mình hiểu rồi. Ờ ờ thế nhé. Oyasumi.
*Oyasumi.
Cúp máy. Thế là hết. Khoa, hôm qua anh không tán tỉnh được Sarul nên hôm nay mới quay sang tôi chứ gì? Nói cho anh biết, tôi không thiếu người theo đuổi đâu nhé!
***********
Và Chuka thực sự có nhiều người theo đuổi. Javic, anh chàng CH Séc vẫn thường xun xoe đòi ra chụp ảnh với cô ở party, vẫn thường có những hành động thân mật trên mức bình thường một chút. Shin, anh chàng Nhật cùng lớp vẫn thường tận tụy giúp đỡ cô mọi việc. Cô gọi những anh chàng này là “bạn”, tuy cô biết họ không muốn được đối xử như “bạn”.
7 năm sống ở Nhật. Gần 1/3 cuộc đời cô trải qua ở nước đất nước này đã khiến Chuka thấy nó không còn xa lạ nữa. Cuộc sống nó bình dị trải qua, khi những người bán hàng ở cửa hàng tiện lợi đã từ lâu lắm không còn nhìn cô với cái nhìn dò hỏi “Cô là người nước ngoài?” nữa. Cô biết, nhìn bề ngoài và nghe cô nói chuyện, không ai phân biệt được cô không phải người Nhật. Tốt hay xấu nhỉ?
Tuy nhiên Chuka chưa bao giờ có cảm giác cô hoàn toàn thuộc về nơi này. Cũng như cô chưa bao giờ cảm giác hoàn toàn có được Takashi… Chuka vẫn nhớ cái cảm giác ức chế không nói được tiếng Nhật lúc mới sang đã thúc đẩy cô học ngày học đêm, cho đến một ngày cô phát chán cái thứ tiếng đó. Rôi cô chua chat, học đến mấy thì cũng không thể bằng những cô gái bản xứ.
Và cô lại thấy mình cũng chẳng bằng những người Mông Cổ khác mới sang. Dáng vẻ khổ sở của họ khi cố diễn đạt bằng tiếng Nhật, làm cô chợt thấy họ rất đáng yêu. Họ mới đúng là “người nước ngoài”. Còn cô, là một thứ lai tạp mất gốc dở dở ương ương giữa “người Nhật” và “người nước ngoài”.
Có lẽ cô sẽ không bao giờ chiến thắng được những cô gái Nhật. Và cũng không thắng được Sarul nữa.
*Chuka đang làm báo cáo à? – Tiếng Shin cất lên cắt ngang dòng suy nghĩ vẩn vơ của Chuka.
*Ừ, đang làm báo cáo môn Kinh tế Mỹ. Ngày mai nộp rồi mà chưa có chữ nào.
Shin vẫn thế, vẫn thực lòng quan tâm đến cô như mọi khi. Và cô sẽ thực sự thấy rất áy náy nếu không đáp lại được long tốt đó. Từ khi quen Shin, hơn một năm rồi, chưa bao giờ Shin làm cô cáu cả.
*Mình ngồi làm cùng nhé.
* Thế thì tốt quá. Cảm ơn cậu.
Cậu ta là kiểu người tốt điển hình của Nhật. Luôn luôn đặt mình vào vị trí cô mà nghĩ cho cô. Chắc cậu ấy cảm thấy cô cần cậu ấy trong lúc này. Trong căn phòng tự học đầy ắp sinh viên vào mùa thi, hai người cặm cụi đọc sách.
*Sao mặt Chuka buồn thế? Có việc gì xảy ra à?
*Không. Không có gì cả. Mình hơi lo cho báo cáo thôi. – Chuka cười gượng. Shin là người rất nhạy cảm.
Im lặng. Lại đọc sách.
*Shin, cậu nghĩ về một người đàn ông rũ bỏ một người con gái để theo người khác, rồi khi bị cô ta đá thì lại quay lại với người ban đầu thế nào?
*Cái gì? Có người như thế àh? Hắn là một tay chơi tồi, không thể tha thứ!
Im lặng.
*Nếu là mình, mình sẽ không bao giờ làm thế. – Shin nói thêm.
Không cần nói mình cũng biết là cậu sẽ không bao giờ có đủ tàn nhẫn để làm thế, Shin ạ.
*Mà có tên nào làm thế với cậu à? – Shin hỏi dò.
*Không. Mình chỉ nghĩ thế thôi.
Shin ngẩng mặt lên vẫy tay chào Quân vừa đi ngang qua. Cậu ta không tin Chuka.
*Này Chuka, cậu biết cậu có thể kể cho mình bất kỳ điều gì và bất kỳ lúc nào mà.
*Cảm ơn cậu, mình biết điều đó.
***********
Shin là một người đàn ông. Phải, một người đàn ông. Chuka nghĩ chỉ cần tả về cậu ta như vậy là đủ.
Một cách khách quan, Chuka nghĩ, cậu ta hấp dẫn được hầu hết số con gái cậu ta gặp.
Trừ Chuka.
Một năm nay, cô không lý giải được tình cảm của mình với Shin. Bạn bè ư, có lẽ hơn thế chứ nhỉ. Người yêu ư? Không, cô không có những rung động đó với Shin. Cô tạm đặt Shin vào danh mục “anh trai” của cô.
Hôm qua Chuka đã kể chuyện Khoa, Sarul và cô với Shin.
*Nếu mình là cậu thì mình cũng rất buồn. Nhưng ta hãy thử đặt mình vào vị trí Khoa xem, mình nghĩ có thể chưa chắc cậu ta đã là người xấu đâu.
Đó là một phản ứng ngoài dự đoán của Chuka. Cô muốn Shin đồng ý với cô và chê bai Khoa. Nhưng, đúng là cái kiểu tốt của người Nhật đây! Người Nhật rất thích “đặt mình vào vị trí người khác” để bênh vực người ta mà.
*Khoa với Chuka đã có gì với nhau đâu. –Shin nói tiếp. Chuka có bật tín hiệu cho Khoa, nhưng mà Khoa chưa tỏ thái độ gì lại. Mình nghĩ Khoa trong trường hợp này chẳng có ràng buộc gì khi tỏ ý thích Sarul cả.
Chuka lặng người, thoáng nghĩ Shin nói đúng. Chỉ có mình trơ trẽn đi theo Khoa lúc ở thang máy để vào bị Quân, Thủy và Dung nhìn với ánh mắt trêu chọc. Chỉ có mình lúc ở bàn bi-a…
Và Chuka cảm thấy giận dữ với chính bản thân mình, với những suy nghĩ mà cô vừa chợt nhận ra.
Đúng lúc đó, chuông điện thoại reo. Lại là Khoa.
***********
*Chuka à, ngày mai thứ Năm giáo sư mình đi Tokyo. Mình sổng chuồng, nên hẹn June và mấy đứa bạn ở trường cậu đi lên núi chụp ảnh Momiji. –Giọng Khoa vẫn trầm ấm.
*Mấy giờ? – Chuka bật hỏi.
*Định đi từ sáng đến trưa.
*Mình có buổi thi tiết 1 và tiết 3. Hai tiết này mình không bỏ được.
*Thế àh tiếc thật… Thế thôi, đi xong về mình sẽ gọi điện xem thế nào nhé.
* Được rồi.
*Àh mà này – Khoa nói với thêm, hôm trước mình gửi ảnh cậu chưa nhận được phải không? Mai mình đem USB đi copy cho cậu nhé.
* Nếu vậy thì khoảng tầm 3h chiều nhé. Lúc đó mình học xong tiết 3.
* Mà sao giọng cậu có vẻ lạ. Cậu bị cảm àh?
* Mình bị ốm như vậy từ mấy hôm nay rồi.
* Thế cậu đừng học quá sức mai không dậy đi thi được. Đi ngủ sớm nhé.
* Cảm ơn cậu.
* Thế nhé. Oyasumi.
*Oyasumi.
Cuộc nói chuyện kết thúc. Chuka thấy ngạc nhiên với chính mình. Tại sao hai người lại nói chuyện như những người bạn thân, trong khi chỉ mới 5 phút trước thôi cô còn ghét Khoa đến vậy? Mà cô vừa làm gì thế nhỉ? Khoa đã nói muốn rủ cô đi cùng đâu mà cô đòi đi theo? Và Khoa cũng yêu cầu cô trốn học đi chơi đâu mà cô đã vội giải thích? “Có lẽ mình quá muốn đi chụp ảnh với momiji!” – Cô tự tìm ra lý do.
Đặt quyển sách đang đọc dở xuống bàn học, Chuka lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời nửa đêm mà chỉ tối lờ mờ. Cô nhìn ra xa thấy những những núi và rừng mù mịt, đen kịt. Momiji đấy. Dưới ánh nắng ban ngày, màu vàng và màu đỏ lên rực rỡ lắm. Vậy mà khi bị màn đêm che phủ, cây cũng cam chịu một màu đen câm lặng.
IUJ, cũng như rất nhiều trường Đại học khác của Nhật, được xây dựng giữa rừng núi. Không hiểu vì lý do gì, có lẽ người Nhật tiếc không dành đất ở khu trung tâm để xây dựng trường ĐH, hoặc cũng có thể họ muốn dành cho trường một khu khuôn viên thoải mái thoáng đãng? Hoặc cũng có thể họ muốn sinh viên “đi tu” trên núi cách xa cuộc sống bụi trần chăng? Cô mỉm cười. Chắc đúng vậy. Sinh viên trường này không có phương tiện đi lại suốt ngày ở trong khuôn viên trường, thỉnh thoảng cuối tuần nhảy xe buýt ra siêu thị JUSCO mua sắm tí là được gọi là “đi chơi” rồi. Bù lại, trong trường có đủ mọi thứ dịch vụ cho cuộc sống văn minh: nhà ăn, tiệm bách hóa, bàn bi-a… Cũng chẳng cần phải đi đâu cả. Sinh viên trong trường ra vào suốt ngày chạm mặt nhau, cũng chẳng có việc gì giải trí ngoài việc tán tỉnh nhau. Có lẽ vì vậy mà họ thiết kế cho phòng nam và nữ lẫn lộn với nhau trong ký túc xá chăng? Cô lại cười nửa miệng.
Cô nhìn xuống sân. Có bóng hai người đi với nhau từ xa xa. Kamila và Quân. Bóng hai người nhỏ bé giữa khoảng không gian mênh mông trống trải của thảm cỏ xung quanh. Nhỏ bé, nhưng mà lại không lẫn vào đâu được. Đơn giản là vì xung quanh chẳng có gì khác ngoài họ. Ngọn đèn đêm in bóng 2 người xuống thảm cỏ, như những diễn viên chính và duy nhất trong một bộ phim. Trông họ có vẻ hạnh phúc. Họ thật sự yêu nhau, hay là đơn giản sự cô đơn đã đẩy những con người vốn đến từ những nơi rất xa nhau trên trái đất này lại gần nhau? Mà thôi, đâu có gì quan trọng, miễn là họ hạnh phúc. Bất giác cô cảm thấy mình lây được một chút hạnh phúc. Cô đã sống chung với sự cô đơn suốt 2 năm rồi, từ lúc chia tay Takashi. Không, 7 năm chứ, từ lúc cô tới Nhật. Mà cũng có thể hơn thế, từ lâu lắm rồi cô không nhớ được.
Cô đã nén sự cô đơn đó trong đáy lòng từ rất lâu. Nhưng có thể nó đã đến giới hạn, và nó bật ra mạnh mẽ, bằng những hành động cô không thể lý giải được với Khoa chăng? Cô chợt cảm thấy mình trần trụi và rẻ tiền. Cái cảm giác đắng ngắt của việc bị từ chối trào lên.
Nhưng thôi, có lẽ đó chỉ là kết quả của sự kìm nén, không phải là cảm xúc thật sự. Mình sẽ yêu Shin, một người đàn ông lý tưởng, và quan trọng hơn, anh ta thích mình. Còn anh người xấu Khoa kia, mặc kệ anh ta đi chơi trên núi với June vào ngày mai nhé! Sayorana!
Không có dấu chấm hỏi cuối câu.
Không thấy Khoa nhắn lại.
9h tối. Chuka ngồi học. Điện thoại nằm ngay ngắn bên tay trái cô. Cô mấy lần với tay chỉnh chỉnh lại cho nó song song với cạnh bàn. Cô vốn thích sự ngay ngắn. Cô thở dài, với tay đẩy điện thoại ra khỏi tầm nhìn.
Điện thoại rung. Cô vồ lấy. Là Khoa. Cô nhấn nút trả lời khi hồi chuông đầu tiên chưa dứt.
*Chào Chuka. –Vẫn giọng tiếng Nhật ấm áp đấy.
*Chào. – Cô nói, cụt lủn.
*Vừa nãy mình gọi điện không thấy nhấc máy, tưởng cậu đang nấu cơm hay gì đó, hóa ra đang học.
*Ừ…
*Thế bình thường cậu tự nấu cơm ăn hay là ăn ở nhà ăn sinh viên?
* Thường ăn nhà ăn.
*Ủa thế ăn mãi không chán à?
*Không chán.
*Này cậu bảo không xem được ảnh à? Ảnh cậu xinh lắm đấy. Không xem được chắc là do dung lượng vượt quá nhỉ.
*Ừh có thể, không biết.
*Cậu gửi cho mình địa chỉ mail khác đi, mình sẽ gửi lại.
*Thôi không cần gửi nữa đâu.
*Hả!? – Giọng Khoa có vẻ hơi ngạc nhiên.
*Mình nói là cậu không cần phải gửi ảnh nữa đâu.
*…Àh ờ mình hiểu rồi. Ờ ờ thế nhé. Oyasumi.
*Oyasumi.
Cúp máy. Thế là hết. Khoa, hôm qua anh không tán tỉnh được Sarul nên hôm nay mới quay sang tôi chứ gì? Nói cho anh biết, tôi không thiếu người theo đuổi đâu nhé!
***********
Và Chuka thực sự có nhiều người theo đuổi. Javic, anh chàng CH Séc vẫn thường xun xoe đòi ra chụp ảnh với cô ở party, vẫn thường có những hành động thân mật trên mức bình thường một chút. Shin, anh chàng Nhật cùng lớp vẫn thường tận tụy giúp đỡ cô mọi việc. Cô gọi những anh chàng này là “bạn”, tuy cô biết họ không muốn được đối xử như “bạn”.
7 năm sống ở Nhật. Gần 1/3 cuộc đời cô trải qua ở nước đất nước này đã khiến Chuka thấy nó không còn xa lạ nữa. Cuộc sống nó bình dị trải qua, khi những người bán hàng ở cửa hàng tiện lợi đã từ lâu lắm không còn nhìn cô với cái nhìn dò hỏi “Cô là người nước ngoài?” nữa. Cô biết, nhìn bề ngoài và nghe cô nói chuyện, không ai phân biệt được cô không phải người Nhật. Tốt hay xấu nhỉ?
Tuy nhiên Chuka chưa bao giờ có cảm giác cô hoàn toàn thuộc về nơi này. Cũng như cô chưa bao giờ cảm giác hoàn toàn có được Takashi… Chuka vẫn nhớ cái cảm giác ức chế không nói được tiếng Nhật lúc mới sang đã thúc đẩy cô học ngày học đêm, cho đến một ngày cô phát chán cái thứ tiếng đó. Rôi cô chua chat, học đến mấy thì cũng không thể bằng những cô gái bản xứ.
Và cô lại thấy mình cũng chẳng bằng những người Mông Cổ khác mới sang. Dáng vẻ khổ sở của họ khi cố diễn đạt bằng tiếng Nhật, làm cô chợt thấy họ rất đáng yêu. Họ mới đúng là “người nước ngoài”. Còn cô, là một thứ lai tạp mất gốc dở dở ương ương giữa “người Nhật” và “người nước ngoài”.
Có lẽ cô sẽ không bao giờ chiến thắng được những cô gái Nhật. Và cũng không thắng được Sarul nữa.
*Chuka đang làm báo cáo à? – Tiếng Shin cất lên cắt ngang dòng suy nghĩ vẩn vơ của Chuka.
*Ừ, đang làm báo cáo môn Kinh tế Mỹ. Ngày mai nộp rồi mà chưa có chữ nào.
Shin vẫn thế, vẫn thực lòng quan tâm đến cô như mọi khi. Và cô sẽ thực sự thấy rất áy náy nếu không đáp lại được long tốt đó. Từ khi quen Shin, hơn một năm rồi, chưa bao giờ Shin làm cô cáu cả.
*Mình ngồi làm cùng nhé.
* Thế thì tốt quá. Cảm ơn cậu.
Cậu ta là kiểu người tốt điển hình của Nhật. Luôn luôn đặt mình vào vị trí cô mà nghĩ cho cô. Chắc cậu ấy cảm thấy cô cần cậu ấy trong lúc này. Trong căn phòng tự học đầy ắp sinh viên vào mùa thi, hai người cặm cụi đọc sách.
*Sao mặt Chuka buồn thế? Có việc gì xảy ra à?
*Không. Không có gì cả. Mình hơi lo cho báo cáo thôi. – Chuka cười gượng. Shin là người rất nhạy cảm.
Im lặng. Lại đọc sách.
*Shin, cậu nghĩ về một người đàn ông rũ bỏ một người con gái để theo người khác, rồi khi bị cô ta đá thì lại quay lại với người ban đầu thế nào?
*Cái gì? Có người như thế àh? Hắn là một tay chơi tồi, không thể tha thứ!
Im lặng.
*Nếu là mình, mình sẽ không bao giờ làm thế. – Shin nói thêm.
Không cần nói mình cũng biết là cậu sẽ không bao giờ có đủ tàn nhẫn để làm thế, Shin ạ.
*Mà có tên nào làm thế với cậu à? – Shin hỏi dò.
*Không. Mình chỉ nghĩ thế thôi.
Shin ngẩng mặt lên vẫy tay chào Quân vừa đi ngang qua. Cậu ta không tin Chuka.
*Này Chuka, cậu biết cậu có thể kể cho mình bất kỳ điều gì và bất kỳ lúc nào mà.
*Cảm ơn cậu, mình biết điều đó.
***********
Shin là một người đàn ông. Phải, một người đàn ông. Chuka nghĩ chỉ cần tả về cậu ta như vậy là đủ.
Một cách khách quan, Chuka nghĩ, cậu ta hấp dẫn được hầu hết số con gái cậu ta gặp.
Trừ Chuka.
Một năm nay, cô không lý giải được tình cảm của mình với Shin. Bạn bè ư, có lẽ hơn thế chứ nhỉ. Người yêu ư? Không, cô không có những rung động đó với Shin. Cô tạm đặt Shin vào danh mục “anh trai” của cô.
Hôm qua Chuka đã kể chuyện Khoa, Sarul và cô với Shin.
*Nếu mình là cậu thì mình cũng rất buồn. Nhưng ta hãy thử đặt mình vào vị trí Khoa xem, mình nghĩ có thể chưa chắc cậu ta đã là người xấu đâu.
Đó là một phản ứng ngoài dự đoán của Chuka. Cô muốn Shin đồng ý với cô và chê bai Khoa. Nhưng, đúng là cái kiểu tốt của người Nhật đây! Người Nhật rất thích “đặt mình vào vị trí người khác” để bênh vực người ta mà.
*Khoa với Chuka đã có gì với nhau đâu. –Shin nói tiếp. Chuka có bật tín hiệu cho Khoa, nhưng mà Khoa chưa tỏ thái độ gì lại. Mình nghĩ Khoa trong trường hợp này chẳng có ràng buộc gì khi tỏ ý thích Sarul cả.
Chuka lặng người, thoáng nghĩ Shin nói đúng. Chỉ có mình trơ trẽn đi theo Khoa lúc ở thang máy để vào bị Quân, Thủy và Dung nhìn với ánh mắt trêu chọc. Chỉ có mình lúc ở bàn bi-a…
Và Chuka cảm thấy giận dữ với chính bản thân mình, với những suy nghĩ mà cô vừa chợt nhận ra.
Đúng lúc đó, chuông điện thoại reo. Lại là Khoa.

***********
*Chuka à, ngày mai thứ Năm giáo sư mình đi Tokyo. Mình sổng chuồng, nên hẹn June và mấy đứa bạn ở trường cậu đi lên núi chụp ảnh Momiji. –Giọng Khoa vẫn trầm ấm.
*Mấy giờ? – Chuka bật hỏi.
*Định đi từ sáng đến trưa.
*Mình có buổi thi tiết 1 và tiết 3. Hai tiết này mình không bỏ được.
*Thế àh tiếc thật… Thế thôi, đi xong về mình sẽ gọi điện xem thế nào nhé.
* Được rồi.
*Àh mà này – Khoa nói với thêm, hôm trước mình gửi ảnh cậu chưa nhận được phải không? Mai mình đem USB đi copy cho cậu nhé.
* Nếu vậy thì khoảng tầm 3h chiều nhé. Lúc đó mình học xong tiết 3.
* Mà sao giọng cậu có vẻ lạ. Cậu bị cảm àh?
* Mình bị ốm như vậy từ mấy hôm nay rồi.
* Thế cậu đừng học quá sức mai không dậy đi thi được. Đi ngủ sớm nhé.
* Cảm ơn cậu.
* Thế nhé. Oyasumi.
*Oyasumi.
Cuộc nói chuyện kết thúc. Chuka thấy ngạc nhiên với chính mình. Tại sao hai người lại nói chuyện như những người bạn thân, trong khi chỉ mới 5 phút trước thôi cô còn ghét Khoa đến vậy? Mà cô vừa làm gì thế nhỉ? Khoa đã nói muốn rủ cô đi cùng đâu mà cô đòi đi theo? Và Khoa cũng yêu cầu cô trốn học đi chơi đâu mà cô đã vội giải thích? “Có lẽ mình quá muốn đi chụp ảnh với momiji!” – Cô tự tìm ra lý do.
Đặt quyển sách đang đọc dở xuống bàn học, Chuka lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời nửa đêm mà chỉ tối lờ mờ. Cô nhìn ra xa thấy những những núi và rừng mù mịt, đen kịt. Momiji đấy. Dưới ánh nắng ban ngày, màu vàng và màu đỏ lên rực rỡ lắm. Vậy mà khi bị màn đêm che phủ, cây cũng cam chịu một màu đen câm lặng.
IUJ, cũng như rất nhiều trường Đại học khác của Nhật, được xây dựng giữa rừng núi. Không hiểu vì lý do gì, có lẽ người Nhật tiếc không dành đất ở khu trung tâm để xây dựng trường ĐH, hoặc cũng có thể họ muốn dành cho trường một khu khuôn viên thoải mái thoáng đãng? Hoặc cũng có thể họ muốn sinh viên “đi tu” trên núi cách xa cuộc sống bụi trần chăng? Cô mỉm cười. Chắc đúng vậy. Sinh viên trường này không có phương tiện đi lại suốt ngày ở trong khuôn viên trường, thỉnh thoảng cuối tuần nhảy xe buýt ra siêu thị JUSCO mua sắm tí là được gọi là “đi chơi” rồi. Bù lại, trong trường có đủ mọi thứ dịch vụ cho cuộc sống văn minh: nhà ăn, tiệm bách hóa, bàn bi-a… Cũng chẳng cần phải đi đâu cả. Sinh viên trong trường ra vào suốt ngày chạm mặt nhau, cũng chẳng có việc gì giải trí ngoài việc tán tỉnh nhau. Có lẽ vì vậy mà họ thiết kế cho phòng nam và nữ lẫn lộn với nhau trong ký túc xá chăng? Cô lại cười nửa miệng.
Cô nhìn xuống sân. Có bóng hai người đi với nhau từ xa xa. Kamila và Quân. Bóng hai người nhỏ bé giữa khoảng không gian mênh mông trống trải của thảm cỏ xung quanh. Nhỏ bé, nhưng mà lại không lẫn vào đâu được. Đơn giản là vì xung quanh chẳng có gì khác ngoài họ. Ngọn đèn đêm in bóng 2 người xuống thảm cỏ, như những diễn viên chính và duy nhất trong một bộ phim. Trông họ có vẻ hạnh phúc. Họ thật sự yêu nhau, hay là đơn giản sự cô đơn đã đẩy những con người vốn đến từ những nơi rất xa nhau trên trái đất này lại gần nhau? Mà thôi, đâu có gì quan trọng, miễn là họ hạnh phúc. Bất giác cô cảm thấy mình lây được một chút hạnh phúc. Cô đã sống chung với sự cô đơn suốt 2 năm rồi, từ lúc chia tay Takashi. Không, 7 năm chứ, từ lúc cô tới Nhật. Mà cũng có thể hơn thế, từ lâu lắm rồi cô không nhớ được.
Cô đã nén sự cô đơn đó trong đáy lòng từ rất lâu. Nhưng có thể nó đã đến giới hạn, và nó bật ra mạnh mẽ, bằng những hành động cô không thể lý giải được với Khoa chăng? Cô chợt cảm thấy mình trần trụi và rẻ tiền. Cái cảm giác đắng ngắt của việc bị từ chối trào lên.
Nhưng thôi, có lẽ đó chỉ là kết quả của sự kìm nén, không phải là cảm xúc thật sự. Mình sẽ yêu Shin, một người đàn ông lý tưởng, và quan trọng hơn, anh ta thích mình. Còn anh người xấu Khoa kia, mặc kệ anh ta đi chơi trên núi với June vào ngày mai nhé! Sayorana!









