Nhưng cô chẳng vui thêm được tí nào cả. Giờ thì cô hiểu rồi, chỉ cần MỘT chàng trai cô thích không thích lại cô, thì có bao nhiêu chàng trai tỏ tình với cô cũng chẳng có ý nghĩa gì cả.
Ba ngày nay Chuka tránh mặt Shin. Cô vẫn chưa biết nên trả lời Shin như thế nào. Nếu cô từ chối chắc chắn Shin sẽ rất đau khổ, nhưng mà nếu cô nhận lời trong khi không thật sự yêu Shin, có lẽ cô sẽ còn gây cho cậu ấy nhiều đau khổ hơn sau này.
Và điểm mấu chốt, cô thực sự không biết tình cảm của mình với Shin như thế nào.
Cô đang ngồi trước máy tính. Nhưng không phải để google câu trả lời. Cô biết cô sẽ không tìm thấy trên internet. Như mọi lần ngồi trước máy tính, cô lại “lỡ tay” click vào tên Khoa trên trang facebook.
Và hôm nay trên wall của Khoa, cái relationship status đã không còn là “Single” nữa.
Nhưng mà nó cũng không chuyển thành “In a relationship”.
Nó đơn giản biến mất. Khoa không còn công khai “trạng thái tình yêu” nữa.
Và có một số comment của một số người trên cái sự thay đổi trạng thái tình yêu đó. Toàn con gái! Hóa ra có nhiều cô gái quan tâm đến “tình trạng hôn nhân” của Khoa quá nhỉ. Đồ Sở Khanh!
Zinia: “Chúc mừng Khoa nhé!”
Mai: “Thế bây giờ tình trạng của cậu là gì?”
Aline: “Cô gái may mắn đó là ai?”
Mai: “Không, phải hỏi là cô gái kém may mắn đó là ai chứ! :)”
Khoa: “Ha ha, thực ra không phải một mà rất nhiều cô gái sẽ cảm thấy họ kém may mắn khi biết tôi không còn “độc thân” nữa :)”
***********
Ám chỉ ai thấy mình kém may mắn đây? Chuka tức quá. Nhân tiện đang ở trên facebook, cô gửi một relationship invitation cho Shin, kèm một lời nhắn: “Về lời tỏ tình hôm trước, nếu cậu vẫn giữ nguyên ý định thì hãy accept cái relationship invitation này.”
Thế đấy, sau khi tỏ tình bằng điện thoại, bằng tin nhắn, thì con người có thể tỏ tình bằng một lời mời trên facebook!
Và Chuka và Shin đã chính thức trở thành người yêu như thế đó.
***********
*Anh đăng ký cho em 1 suất đi SkiDay nhé. –Giờ cô và Shin đã thay đổi cách xưng hô.
*Ừh, nhưng mà em không biết trượt tuyết mà.
*Thì năm nay em sẽ học.
*Được, anh sẽ dạy em. –Giọng Shin có vẻ mừng rỡ. Anh ấy rất thích công việc dạy người khác. Có lẽ Shin nên đi làm giáo viên. Anh ấy sẽ là một người thầy tốt – cô nghĩ.
Ở mùa tuyết, người Nhật có một cái thú: trượt tuyết. Nhưng Chuka vốn ghét tuyết, nên 7 năm ở Nhật, cô chưa từng bao giờ đi trượt tuyết. Nhưng năm nay cô đã quyết định tham gia.
Vì Khoa đã viết trên wall facebook rằng sẽ tham gia SkiDay*.
Khi Shin quay lưng đi, Chuka chợt muốn gọi giật anh lại để bảo rằng thôi cô không tham gia SkiDay nữa đâu. Cô đơn thuần chỉ muốn có mặt ở những địa điểm có Khoa.
Nhưng cô phải ứng xử ra sao khi đối mặt với Khoa đây?
*SkiDay: Ngày hội trượt tuyết hàng năm của trường IUJ. Do phí tham gia rẻ và có thể mượn đồ trượt miễn phí nên rất đông sinh viên của trường, và một số sinh viên của các trường đại học khác tham gia.
***********
Ngày SkiDay. Chuka đang đứng trên hai tấm ván, run rẩy và bất lực. Cố gắng hết mức cô cũng chỉ có thể giữ mình cho khỏi ngã, nói gì đến trượt. Cô chưa từng hình dung trượt tuyết lại khó thế này. Cô cần một người giúp, nhưng Shin không giúp được cô, anh ấy đang bận việc ở trong lều ban tổ chức.
Xa xa, Khoa đang trượt tới. Cậu ấy trượt điệu nghệ lắm, nhẹ nhàng như không. Ánh mắt cậu ấy nhìn cô có vẻ dò hỏi. Chợt, như không điều khiển được mình, tự nhiên môi cô nở một nụ cười. Khoa cười lại, nụ cười rạng rỡ như nắng ấm giữa mùa đông.
*Chào Chuka. Cậu không biết trượt tuyết à?
*Chào Khoa. Ừh, năm nay lần đầu tiên mình đi trượt.
*Nước cậu nhiều tuyết lắm cơ mà?
*Ừh, nhưng mà không có nhiều khu trượt tuyết lắm.
*Thế àh. Thế thì cố lên nhé. Trượt vài lần là biết ngay đấy mà.
Và Khoa lướt đi mất. Chuka bực quá. Ơ kìa Khoa không dạy cô trượt à, để cô chơ vơ tội nghiệp thế này à. “Anh chàng này đúng là không phải người Nhật. Người Nhật chả có ai nhìn thấy con gái đang gặp khó khăn mà không giúp.” – Chuka bực bội nghĩ. Chuka chợt nhận ra, nếu ở bên Shin cho cô sự an bình thì ở bên cạnh Khoa cho cô sự hồi hộp. Nếu Shin cho cô sự che chở bảo vệ thì Khoa cho cô sự thách thức. Lại một điểm nữa Khoa giống hệt như Takashi, anh người yêu của cô hồi còn học Đại học. Cô yêu anh ấy 2 năm, nhưng chưa bao giờ cảm thấy sở hữu được Takashi cả.
Nhìn lưng Khoa trượt đi xa, Chuka phân vân cô đã đúng khi chọn Shin? Mà không, có ai cho cô quyền lựa chọn đâu?
***********
Gần đây Chuka thường hay cãi nhau với Shin, toàn những chuyện vớ vẩn. Sự chu đáo của Shin mà một thời Chuka cảm phục, thì nay có lúc làm cô phát cáu. Thái độ quan tâm chăm sóc của anh nhiều lúc cô cảm thấy phiền phức tù túng.
Từ lần “làm lành” hôm trượt tuyết ấy, Chuka và Khoa trò chuyện nhiều hơn trên facebook. Nói chuyện nhiều mới biết, hóa ra Khoa dưới vẻ ngoài lạnh lùng cũng là một người tốt và nhiệt tình không kém gì Shin. Cậu ta trả lời tất cả những lời nhắn của cô, rất dài. Và cậu ta hơn Shin ở chỗ, cậu ấy có tâm hồn lãng mạn, giống cô. Cậu ấy bàn luận với cô về một bài hát mà cả hai cùng thích cả buổi tối, đến khi wall của cả hai người đã kín đặc lời nhắn.
Gần đây Khoa tìm được một việc làm ở Nhật,
Tâm trí của cô, lại một lần nữa bị chiếm lĩnh bởi Khoa. Điều mà chưa một lần xảy ra với Shin.
Relationship status của Khoa xuất hiện trở lại là “Single”.
Chuka biết là có gì đó không hợp lý, nhưng cô không thể cưỡng được việc trút nỗi lòng vào những comment trên wall của Khoa. Và cô không thể dừng được việc gọi điện cho Khoa vào buổi tối thứ Bẩy vắng lặng, như tối nay. Cô rất muốn nghe giọng Khoa, cô cũng chẳng hiểu tại sao. Và hai người đã nói chuyện cả buổi tối vừa rồi về những mâu thuẫn giữa cô và Shin.
*Chuka này. –Khoa cất tiếng sau một lúc lâu chỉ im lặng nghe Chuka nói.
*Gì hả Khoa?
*Mình phải cúp máy đi có việc đây. Nhưng mà thứ Bẩy tuần này cậu có bận gì không?
*Hiện giờ mình chưa có lịch gì cả.
*Vậy ta gặp nhau đi. –Khoa đề nghị.
*Được thôi.
*Thế 11 giờ sáng thứ Bẩy tại quán cà phê Mori cạnh ga Urasa nhé.
*Ừ.
*Thế nhé. Oyasumi.
*Oyasumi.
Gập nắp điện thoại. Chuka chợt nhận ra: Cô đã đồng ý khi chưa hỏi vì lý do gì Khoa muốn gặp cô.
***********
Cả tuần đó Chuka tung tăng như chim sáo. Shin, nhìn thấy vẻ mặt hớn hở của cô, nhưng anh không hỏi gì cả. Anh chỉ lẳng lặng mỉm cười rồi quay đi. Không hiểu sao trông cái lưng của Shin đang đi ra xa có gì đó rất buồn, nhưng Chuka gặng hỏi mấy lần anh không nói.
Buổi sáng thứ Bẩy Chuka dậy sớm. Cô mất cả buổi sáng lựa chọn quần áo. Mà đây có phải là một cái hẹn giữa cô và Khoa không nhỉ? Chắc là không, một buổi gặp mặt bạn bè thôi. Mà nếu cứ coi là cái hẹn, thì ở quán cà phê? Có lẽ đã mấy năm rồi cô không hẹn hò ở quán cà phê nhỉ. Trang điểm, rồi tẩy đi và trang điểm lại, vì đậm quá sẽ mất tự nhiên phải không? Cho đến khi cô nhìn lên đồng hồ đã 10h45. Cô vội vã lao xuống con xe bé xinh xinh màu đỏ lái đến chỗ hẹn.

Bước vào quán, cô chậm mất năm phút. Khoa đang ngồi ở bàn cạnh cửa sổ, mắt lơ đãng nhìn ra ngoài trời tuyết rơi lất phất trên con đường trắng xóa. Chuka tiến lại gần.
*Chào Khoa.
*Chào Chuka. –Khuôn mặt đang lơ lãng nhìn xa xăm của Khoa chợt chuyển thành nụ cười. Cô luôn thấy những điều tương phản trong con người này.
*Hôm nay trời tuyết rơi nhiều nhỉ. Ở gần IUJ không có hệ thống phun nước cho đường tan tuyết, chắc cậu lái xe khó lắm nhỉ. –Khoa nói vẻ thông cảm.
*Không đường cũng dễ đi thôi. –Khoa đang tìm một lý do biện hộ cho cô về việc cô đến trễ ư. Chính Khoa, lái xe 50km tới đây, mới là người có quyền đến muộn vì tuyết làm đường trơn chứ. Hóa ra Khoa cũng là người tốt kiểu Nhật.
Khoa ngồi lơ đãng dùng thìa nghịch ngợm khuấy lên những cục đá trong cốc cà phê trong lúc nghe câu chuyện của cô. Con người này có lúc chín chắn như người lớn, có lúc nghịch ngợm như trẻ con, lại mâu thuẫn. Nhưng cô biết Khoa đang lắng nghe câu chuyện của cô, cậu ta không hề phân tâm.
*Mình cảm thấy sao cô đơn và trống vắng quá. –Cô nói trong lúc mắt lơ đãng nhìn ra cửa sổ. Cô đang ngồi trong căn phòng ánh đèn nâu có sưởi ấm áp, trong khi ngoài kia gió cuốn tuyết trắng gào thét.
*Chuka này. –Khoa nói trong lúc vẫn nhìn vào cốc cà phê.
*Gì hả Khoa?
*Cậu biết là cậu không hề cô đơn mà. Luôn luôn có người ở bên cạnh cậu mà. –Khoa nói mà không nhìn cô.
Khoa đang ám chỉ Shin phải không?
*Nhưng mà… -Chuka cũng cúi mặt xuống bàn, bở dở câu nói.
*Khi cậu yếu đuối và thất vọng, đó là người duy nhất ở ở bên cạnh an ủi cậu. Lúc nào người đó cũng nghĩ về cậu, mong cậu được hạnh phúc. –Khoa nói chậm rãi.
Đúng vậy. Chuka chịu ơn Shin lắm.Cô biết cô phải có trách nhiệm đáp lại lòng tốt đó, nhưng…
*Vì vậy, hãy đối xử lại với người đó như vậy. –Khoa nói tiếp, mắt vẫn không ngẩng lên từ cốc cà phê.
Chuka đã hiểu ý Khoa muốn nói gì. Điều Khoa đang khuyên cô cũng là điều mà lý trí của cô mách bảo, nhưng lý trí và tình cảm nhiều khi không đi theo cùng một hướng…
***********
Chuka và Khoa vẫn ngồi trong quán cà phê. Giữa hai người là một không khí yên lặng không thoải mái.
*Ồ đây là bài hát “Chiisa na koi no uta” phải không? Chắc bà chủ quán biết cậu người Mông Cổ đến nên bật nhạc của Mongol800 đặc biệt cho cậu nghe đấy. –Khoa đột nhiên cười nói bình luận về bài hát đang bật trong quán, phá vỡ sự im lặng.
*Mình cũng thích bài này lắm. –Chuka cười trước câu nói đùa của Khoa. Trong phút chốc hai người đã lại nói chuyện bình thường, thật kỳ lạ.
*Ừh, nhất là lời bài này cũng hay. Mình thích nhất là câu: “Người nào càng quan trọng với bạn thì càng ở ngay bên cạnh bạn đó”.
*Câu đấy có ý nghĩa thật nhỉ. Có lúc chính vì quá quan trọng nên ta không hề biết ta cần người đó đến mức nào, cho đến khi ta đánh mất họ. –Chuka đang nói về cảm xúc của chính mình, sau khi chia tay Takashi.
*Con người thật kỳ lạ. Cứ đuổi theo những thứ ảo mộng phù du, mà không hề biết cái họ cần nhất đang ở ngay bên cạnh. Tại sao không quý trọng nó, trước khi quá muộn? – Khoa trầm ngâm nói.
Chuka ngồi ngẫm nghĩ những điều Khoa nói. Đúng vậy, Khoa là một cơn gió nhẹ lướt qua đời cô. Cô chẳng biết gì về Khoa cả. Tại sao cô cứ cố đuổi theo cơn gió mà cô sẽ không bao giờ tóm được, trong khi cô đã có một chàng trai tuyệt vời ở ngay bên cạnh?
Đây là lần thứ hai Khoa từ chối cô. Nhưng thôi, cô sẽ không níu kéo, để bị từ chối thêm lần thứ ba nữa đâu. Lòng tự trọng của cô cao lắm, nó không cho phép.
Chuka đã quyết định. Cầm túi đứng lên, cô nhìn Khoa:
*Cảm ơn. Cảm ơn cậu về tất cả. Arigato! –Dừng lại một chút, cô mỉm cười. –Mình rất vui vì hình ảnh cuối cùng mình để lại trong cậu là một nụ cười.
*Cậu đi đi, có người đang đợi cậu đấy. –Khoa cười lại.
Nhìn lại lần cuối đôi-mắt-cười-quá-to-cho-một-
***********
Còn lại Khoa ngồi một mình trong quán cà phê. Cậu lại cầm thìa nghịch mấy viên đá trong cốc cà phê. Giờ thì mấy viên đá đã tan gần hết rồi, nghịch chả có gì vui nữa. Thế đấy, cậu cao thượng lắm, cô ấy đã chính thức bước ra khỏi cuộc đời cậu rồi đấy, cậu vui với kết quả này chứ?
Khoa rút điện thoại, bấm số một người Nhật. Người đó nhấc máy khi hồi chuông đầu tiên chưa dứt. Khoa chợt mỉm cười. Hai người này giống nhau ghê.
*Moshi moshi.
*Cô ấy đang quay lại IUJ rồi đấy. –Khoa mở đầu cuộc điện thoại bằng thông báo này.
*Cảm ơn ông rất nhiều… Này, có lẽ ông và tôi sẽ không bao giờ nói chuyện với nhau nữa. Vậy cuối cùng, tôi muốn hỏi ông một câu được không?
*OK ông hỏi đi. –Đúng đấy, hãy cho cuộc nói chuyện này là lần cuối cùng.
*Tại sao ông lại không đến với cô ấy?
Khoa im lặng. Khoa không biết phải trả lời Shin như thế nào cả.
*Ông biết cô ấy thích ông từ lâu rồi mà. –Shin hỏi dồn.
*Tôi đâu có biết, cho đến khi ông gọi điện cho tôi tuần trước, Shin-san ạ.
Đến lượt Shin im lặng.
*Nhưng mà ông thích cô ấy mà. –Shin phá tan sự im lặng.
Khoa có thích Chuka không?
*Ông có nghĩ là cô ấy sẽ hạnh phúc hơn khi ở bên cạnh ông không? –Khoa tránh không trả lời câu hỏi của Shin.
*Bây giờ thì tôi không biết. Nhưng tôi sẽ cố gắng.
*Ông đã nói rồi thì nhớ thực hiện đấy.
*Tôi sẽ thực hiện.
*Được. Tôi tin ông.
*Sayonara.
*Sayonara.
Khoa gấp máy điện thoại lại đặt xuống bàn. Bất giác cậu lại cầm lên cái thìa. Những viên đá đã tan hết trong cốc cà phê. Mình có thực sự cao thượng như những điều mình đã thể hiện không? –Khoa tự hỏi. Hay chỉ vì lòng tự ái trẻ con đã khiến Khoa không thể chấp nhận một người con gái đã dăm lần bảy lượt phũ phàng với Khoa, đã lựa chọn một chàng trai khác, để rồi nay không hạnh phúc lại tìm về với cậu?
Một lần nữa, Khoa nghi ngờ quyết định của mình.
***********
***********
***********
3 tháng sau.
Chuka ngồi ngắm nhìn ánh nắng chiếu lên mặt cửa nhôm kính hiện đại. Rốt cuộc, cô vẫn thích mùa xuân hơn mùa đông.
Cầm lên chiếc máy điện thoại, cô bấm tin nhắn. “Em sắp lên máy bay đây. Cảm ơn và tạm biệt.”
Cô chọn tên người để gửi. Shin. Lưỡng lự một lúc, cô cho thêm tên Khoa vào. Bấm nút gửi, mẩu tin được gửi cho 2 người cùng lúc.
Ngồi vào ghế máy bay, vẫn chưa có ai trả lời lại. Cô tắt nguồn máy điện thoại. Có lẽ cái điện thoại này sẽ mãi mãi không bao giờ được bật lên nữa, nhỉ?
“Ai sẽ gửi tin nhắn lại trước nhỉ?” – Cô mỉm cười. Nhưng thôi, cái đó không có gì quan trọng nữa. Đến 24h ngày hôm nay, hợp đồng với nhà cung cấp Softbank sẽ chấm dứt. Số điện thoại này sẽ được trả về hư vô, rồi một ngày nào đó nó sẽ đến với chủ mới. Tin nhắn trả lời của hai người đó có lẽ sẽ mãi mãi lưu lạc trên máy chủ của Softbank. Và những tin nhắn không bao giờ tới được nơi cần đến, thì không cần phải phân biệt cái nào trước, cái nào sau phải không?
Tai nghe iPod của cô vang lên câu cuối cùng trong bài hát “Dareka no negai ga kanau koro” của Utada Hikaru – một bài hát mà cả cô và Khoa cùng thích.
“Chiisa na chikyuu ga mawaru hodo, yasashisa ga mi ni tsuku yo”
Đúng vậy đó, trái đất nhỏ bé này vẫn quay, và em dịu dàng hơn. 3 lần em bỏ 3 người đàn ông mà đi, em tưởng em mất tất cả. Nhưng không, em nhận được một thứ: Em đã học được cách để tốt với người khác. Đó là món quà quý giá nhất mà các anh có thể cho em. Khi nào em gặp được người đàn ông thứ 4, em đảm bảo em sẽ là người rất tốt, tốt hết phần 3 anh đã tốt cho em!
Chuka sẽ tha thứ và quên đi tất cả. Cô là người mạnh mẽ, hay ít nhất cô nghĩ rằng mình là người mạnh mẽ.
Máy bay cất cánh, cô bỏ lại sau lưng nắng. Bỏ lại sau lưng sân bay Narita. Bỏ lại sau lưng
Nagaoka, ngày 21/6/2009, một ngày Chủ Nhật mưa oi ả.









