Truyện Teen: Cậu nói cậu thích tôi cơ mà!

Thỉnh thoảng bạn đừng có tin vào nhưng gì người khác khuyên mà hãy hành động theo tiếng gọi của con tim.* Quá nhanh, quá nguy hiểm ! - Thắng tuyên bố một câu xanh rờn giống như bộ phim mà tối qua nó và Khánh vừa xem, sau khi con bé tường thuật lại chi tiết hành động nó làm.
* Ừ đúng rồi, đi xem đi, phim hay lắm. Nhờ phim ấy mà tao có dũng khí thực hiện một hành động như phim mạo hiểm.


* Ôi thế cơ à, choáng nhỉ, thế bố có làm sao không ?
* Làm sao là làm sao ? – Khánh và Bọ dừa luôn thích những câu hỏi toàn sao “lấp lánh”
* Hỏi “làm sao là làm sao” là sao ? Là bố có hành động đáp lại cô bé Headphone đó không chứ sao, giả dụ để con tưởng tượng nhá, ôm một cái, hôn trả lại một cái, rồi tuyên bố một câu: Nhận như thế nào trả lại như thế. Đại loại là một vài câu nói mùi mẫn, rồi nhà em có chó, hoặc bố em e hèm bấm đèn pin nhấp nháy, bố lên xe phóng thẳng không kịp từ biệt, khiến tối về em mất ngủ. Đấy, phải như thế.
* Như mấy bộ phim xem tập đầu biết tập cuối của mày phải không? Thôi đi đồ bọ dừa, chỉ có chuyện em mở cổng phóng thẳng vào trong, bố lên xe lao thẳng về nhà.
* Thế còn đi xem phim, có cầm tay hay gì gì không ?
* Không, phim hay làm bố chẳng biết gì.
* Thế là không có gì à thật à, vậy bố hỏi tên chưa ?
* Chưa. Cứ từ từ…


Ba tuần sau …

Ai đã từng nói câu: Học nhiều quên nhiều, học ít quên ít, không học không quên để dân tình dựa vào đấy biện minh mỗi khi kỳ thi đến, muốn chạy trốn khỏi đống bài vở ngập đầu thì đúng là một người bất hủ.

* Mệt thế, hay không học nữa nhỉ, đằng nào đến lúc thi mình chả biết đề. Ôi mệt thế, hay đi ăn cái gì cho đỡ buồn đi. À, dạo này không thấy mày kể về cái bạn xám xám, đen đen nữa nhỉ, đâu rồi ?
* Chẳng biết, công nhận nhiều bài thế nhỉ, tao quyết tâm khi nào thi xong mới lại xách cưa đi cưa tiếp, cứ để đấy chắc chưa có ai dòm ngó đâu, mà thực ra tao cũng nhớ lắm đấy, nhìn trộm bạn ấy suốt, nhưng sao dạo này bạn ấy cứ ngẩn ngơ thế nào ấy, chắc học nhiều loạn, lắm lúc tao cũng muốn chạy đến hỏi han, nhưng thôi kệ tao không thích mình bị gọi là một cô người yêu học dốt. Haizzz mày nói đúng đấy, nóng thế này, hay tao với đi ăn kem đi. - Con bé thu dọn hết đống sách vở và hào hứng bước ra cửa.


* Bố có hâm không mà rủ con ra đây ngồi, trời nắng thế này, hay con với bố vào trong kia ngồi đợi, thấy em ấy thì bố trả vờ chạy ra coi như tình cờ gặp - Bọ dừa dù cố ngồi khuất sau bóng râm tán bàng đỏ tía, một tay lia đi lia lại chiếc quạt trước mặt, miệng vẫn không ngớt than nóng.
* Không, phải ngồi ngoài này, em ấy có nhìn thấy bố thì mới ra chứ ?
* Ôi nóng quá, mà bố có chắc là ngồi đây sẽ gặp được em không ? Mà muốn gặp thì đến thẳng lớp em mà gặp sao cứ đày đọa con ngồi khổ sở lại không có thù lao.
* Mày ăn của bố bao nhiêu cân hoa quả rồi còn kêu gì nữa. Nếu bố chạy đến thì sẽ mất hết điểm, biết không, kinh nghiệm mách bảo bố thế, ráng đợi tí đi rồi hôm nay bố mời đi ăn chè phố cổ.
* Sắp phát điên lên rồi còn cứ kiêu - Bọ dừa lắc đầu ngán ngẩm - Bố yêu em thật rồi, lần này thì con ghen rồi đấy.
* Uh, có lẽ vậy.



Nếu ai là người biết rõ Khánh nhất ngoài bố mẹ thì chỉ có Bọ Dừa, chúng là một cặp bạn thân chính hiệu từ hồi mặc quần thủng đít trong nhà mẫu giáo. Đã có lúc Bọ Dừa thấy Khánh đúng là một thằng đểu, một đồ đểu chính hiệu như cái tai nghe Ipod nó đang dùng. Nó đã từng thấy Khánh vì muốn trả thù cho nó ( sau vụ nó bị thằng người yêu đá để theo một con bé lòe loẹt mà nó ghét cay ghét đắng ) mà “ quyến rũ ” con tắc kè đó để rồi làm cho chính nó cũng thấy như vậy là quá tàn nhẫn. “ Bố ” đã từng bảo nó, đừng bao giờ khóc vì một thằng con trai, nhất là khi đó là một thằng đểu, con trai chẳng thằng nào đáng tin cả, chỉ có lũ con gái ngốc nghếch mới không nhận ra, con chỉ nên tin mình “ bố ” mà thôi.

Nhưng nó biết bố của nó đâu phải là người có một trái tim bằng sắt, bố của nó nên yêu một người, một cô bé biết giúp bố yêu màu hồng.


Đã ba tuần nay nó thấy nhớ cảm giác nói chuyện với một cô bé kỳ lạ đến kinh khủng. Nhưng cô bé như đã bốc hơi khỏi cuộc sống của nó. Nhủ thầm, chắc cô bé đã hiểu nhầm cái tín hiệu đèn vàng luôn nhấp nháy đến gần cháy bóng của nó là sắp chuyển sang đèn đỏ và mất kiên nhẫn chờ đợi, quay đầu xe đi vòng một con đường khác.

Chiều nào nó cũng cố lấy một lý do chính đáng hoặc bất chấp không cần lý do, xách bảng vẽ ra ngồi nơi đầu tiên nó nhìn thấy cô bé - Một cô bé không thật xinh, nhưng là một cô bé đặc biệt.

Cái ban công hút gió tầng 4 giờ đây nó nhớ đến từng vết loang lổ - Một cô bé luôn nói thật nhiều, nhưng không hề rỗng tuếch.

Nó cố tình ra về thật muộn để chờ có ai đó chạy theo gọi: Bạn gì đội mũ màu xám ơi! – Cách gọi với người khác có thể là sỗ sàng, nhưng có lẽ trên đời này chỉ có duy nhất một người gọi nó như thế.

Đứng trước bến xe bus nhìn hết dòng người này lên, dòng người kia lại xuống. Nó chẳng biết mình đợi cái gì – Chiều mưa hôm ấy, nó có một tác phẩm thật đẹp, nhân vật nữ chính đứng dựa vào tường, hai tay đút túi quần, mắt nhắm nghiền thả hồn theo điệu nhạc - Một chuyến xe bus cập bến, nó bước lên theo cảm tính mà chẳng biết mình định đi đâu…Nó lên xe vì nó biết, đây là bến xe bus cô bé thường đứng đợi.

Cánh cửa bên kia, con bé đi đôi giày đỏ bước xuống bắt chuyến xe tiếp theo.

Đã mấy lần nó phóng xe vụt qua căn nhà có cánh cổng trắng và hàng cây lòa xòa, giờ đã trổ hoa vàng rực. – Để nhìn xem ai sẽ bước ra, nhưng nó sợ bị bắt gặp.

Cánh cửa đó, buổi chiều mưa, mùi ngọc lan, vị phở. Đó là lần đầu tiên một cô gái hôn nó.

Sự thực, nó nhớ “headphone” đến quay quắt. Giật mình, hình như nó đã từng bảo là mình thích ăn phở và cô bé đó cũng từng nói “ Đây là quán phở tớ hay đến ăn nhất ”.

* Hôm nay em đi một mình à ? Cái cô bé hay nói liến thoắng không đi cùng em sao?
* Chị vẫn nhớ em à?
* Không, chị nhớ cô bé đó, mỗi lần đến là cô bé lại hỏi chị đủ thứ. Bạn gái em đó phải không?
* Không, à mà vâng ạ. Dạo này cô ấy có hay đến đây ăn không chị?
* Không, lâu lắm rồi chị không thấy đến.

Những sợi phở trong miệng nó dai như cao su, thìa nước lèo trở nên nhạt thếch. Phở hôm nay chẳng có mùi vị gì.


Trời nhập nhoạng tối, Khánh gửi xe, bước bộ dọc một con đường nhiều lá, dừng chân trước quán kem quen thuộc và đứng tim vì giọng cười giòn tan mà nó kiếm tìm bấy lâu. Cô bé mặc áo hồng đậm, quần ngố hơi bó, giầy thể thao màu đỏ cười rạng rỡ bên một thằng con trai đầu cắt sát, áo vàng. Hai người thi nhau xúc kem cho người kia. Một cảm giác khó hiểu cuộn trào trong lòng.

Hôm nay trời thật nóng, nó thấy tay mình lạnh ngắt.

* Haha, cái chị bán hàng lại tưởng tao với mày là người yêu kìa.

Ở một góc đường, chàng trai nhìn theo đôi trai gái đang bước ra, trán nhăn lại, đôi mắt trở nên sâu thẳm, câu nói này nó đã từng nghe. Rời khỏi chỗ khuất, tiến đến vùng ánh sáng như chuẩn bị sẵn cho một buổi biểu diễn vô cùng thú vị.

- Này, cậu bảo cậu thích tôi cơ mà – Nó gọi giật giọng. Ánh mắt trở nên dữ dội.

- Ơ, sao cậu lại ở đây.

- Tình cờ đi qua, nghe thấy một giọng cười đáng ghét nên đứng lại thôi.

- À, lúc nãy cậu bảo tôi thích cậu à, ừ tôi vẫn thích cậu mà. Sao, có chuyện gì thế ?

Khuôn mặt chuyển đột ngột từ trắng sang đỏ - Tôi … Chẳng có chuyện gì cả. Tôi về trước. Chào.

Con bé nghiêng đầu khó hiểu, vẫn cộc lốc nhưng sao lại ấp úng thế nhỉ.

* Thằng ấy nó chập à, hay nó hiểu lầm tao với mày yêu nhau nên nó ghen.
* Đã bảo không nó hay thằng rồi mà. Nhưng, mày có chắc không …

Con bé vùng chạy

* Này đứng lại, cậu hiểu nhầm rồi, đó là bạn tôi.

Bước chân dồn dập dừng hẳn, nó nhìn thấy đốm sáng đã bao lâu không gặp trong đáy mắt người đối diện.

* Hiểu nhầm … về cái gì? - Thằng bé nhướn mày ngạc nhiên và nở một nụ cười bừng sáng, nụ cười từng được ai đó khen là đẹp trai.


* Này, tớ nhờ cậu một việc được không ? – Khánh kéo mạnh cánh tay đang vung vẩy chùm chìa khóa.
* Việc gì?
* Không hỏi?
* Này đừng bảo cậu hôn tớ như lần trước tớ hôn cậu đấy nhé. Lần này tớ không sẵn sàng như lần trước đâu.

Khánh phá lên cười sằng sặc – Con gái luôn tự tin vào mình. Nhưng không, tớ chỉ hỏi cậu tên là gì thôi?

* Sa. Tên đẹp không ?
* Khó hiểu, không đẹp … nhưng nghe cũng hay.
* Tớ vào nhà đây.
* Khoan. Đã cho thì phải nhận lại chứ … - Bọ dừa đã đúng, đã cho thì phải nhận lại.


Một góc lớp xôn xao, luôn tưng bừng vì màu đỏ kẻ sọc và những chiếc áo xám nhiều sắc độ

* Hay, con tự hào về bố – Bọ Dừa vỗ tay nhiệt liệt.
* À, đúng rồi, nhà nàng có chó bọ dừa ạ.

Xemworldcup

phim bo viet nam, phim bo trung quoc, phim bo han quoc

Xem Phim
xemtivionline
Xem Truyen Hinh Truc Tuyen

Xem Truyền hình trực tuyến tốt nhất với trình duyệt Firefox
Tải miễn phí tại đây

-------------------------------------------------------------------------------------------------------
Liên Kết Với Tất Cả Các Website! Mại
Nếu các bạn không xem được tivi, vui lòng làm theo:
Hướng dẫn Xem Truyền Hình Online

Xem Phim Online

Phim Ngoại Tình

Phim Kim Bình Mai

Phim Mẹ Kế

Điểm thi điểm chuẩn đại học cao đẳng năm 2010

Copyright © 2009 Xem Truyền Hình Online, Tivi Trực Tuyến, Xem Truyền Hình Trực Tuyến, Xem TV Online Nhanh All Rights Reserved.
Website: wWw.TruyenHinhOnline.Info - Email: info@tienbinh.com
Kênh VTV1, Kênh VTV2, Kênh VTV3, Kênh VTV4, Kênh VTC1, Kênh VTC2, Kênh VTC3, Kênh VTC4, Kênh VTC6, Kênh VTC8, Kênh VTC9, Kênh VTC10, Kênh VTC12, Kênh HTV7, Kênh HTV9, Kênh Hà Nội 1, Kênh Vĩnh Long 1, Kênh Vĩnh Long 2, Kênh Vĩnh Phúc, Kênh Quảng Ninh, Kênh Quảng Ngãi, Kênh Tiền Giang, Kênh Bình Dương, Kênh Đồng Nai, Kênh ITV Music, Kênh HBO