Truyện Teen: "Lâm khóc, em khóc... Đều chỉ vì em"

Chưa bao giờ tôi khóc nhiều đến vậy. Gập người mà khóc. Nước mắt thi nhau tuôn rơi. Vì tôi biết mãi mãi tôi sẽ không gặp lại cậu nữa rồi...Lâm sẽ bắt đầu 1 cuộc sống mới, trong đó không còn có tôi nữa rồi...
Chủ nhật, tháng 4, 3 năm về trước...

Lâm và tôi cùng đi chơi. Loanh quanh khắp thành phố, vòng ngược ra ngoại thành. Tôi chở Lâm, nhìn cậu khổ sở vì đôi chân dài lỏng khỏng của mình, tôi bật cười thích thú. Chúng tôi cùng ngắm cánh đồng hoa cải vàng rực, dòng sông êm đềm chảy cùng những cậu bé đang vui đùa bên bờ sông, cảm giác thật yên bình. Tôi tựa đầu vào vai Lâm, sự hạnh phúc và vui vẻ tràn ngập trong lòng. Lâm im lặng, để mắt mình trôi theo ánh nắng chiều rực rỡ.

- Chị ơi, có lẽ...em yêu chị mất rồi! Giọng Lâm trầm ấm và dịu dàng, bây giờ tôi mới nhận ra cậu bé trẻ con ngày nào đã thành người lớn mất rồi.

Tôi trầm ngâm cho đầu óc mình phiêu du trong dòng kí ức. Đó là những lúc được Lâm quan tâm chăm sóc. Lúc đầu, tôi rất ghét cậu bé này. Lâm cứ quanh quẩn bên tôi suốt cả ngày, tíu tít về con cún ở nhà biết kêu gâu gâu đáng yêu ra sao (chó nào mà chả biết kêu gâu gâu chớ nhỉ), chuyện em gái lâm mua được chậu cây xýõng rồng đẹp thế nào (sau này tôi được diện kiến cái cây nó nhỏ xíu và bị suy duy dưỡng trầm trọng, đến chuyện hôm nay cậu vụng về ngã trầy chân thế nào(vừa nói Lâm vừa kéo 2 ống quần lên cho tôi xem đầu gối dán một đống băng cá nhân đủ màu sắc), chuyện cậu và con bạn thân cãi nhau ra sao(nói xong túm lại với tôi 1câu là huề rồi), tất tần tật những chuyện xung quanh lâm đều kể tôi nghe. Lúc đầu tôi cũng ậm ừ cho qua chuyện, nhýng càng ngày càng bị cuốn vào những câu chuyện không đầu không cuối của Lâm, cảm thấy cậu bé này sao mà có nhiều chuyện thú vị đến thế.

Độc thoại 1 mình cũng chán, Lâm năn nỉ ỉ ôi hòng moi móc thông tin về tôi. Tôi cũng chỉ kể sơ sơ về 1 ngày của chính mình, ngoài làm thêm ở tiệm bánh, tôi còn bán hàng qua mạng để kiếm thêm tiền. Lâm bảo tôi là con nhỏ mê tiền định sau này mở ngân hàng chắc. Tôi phì cười và kể cho Lâm nghe tôi đã đểnh đoảng làm rơi cái điện thoại của thằng bạn vào thùng nước. Mắt lâm sáng lên, cậu hồ hởi bảo tôi chúng tôi là 1 cặp rất hợp, cả 2 đều vụng về như nhau.

Hè rồi cũng qua, số nợ đã được tôi trả hết. Nhưng tôi đã không nghỉ việc ở tiệm bánh. Tôi viện cớ cho bản thân là do tôi đã yêu quý nơi này, yêu những cái bánh kem đầy màu sắc, những khách hàng dễ thưõng và những người bạn cùng làm vui vẻ. Bởi vì lúc đó tôi đã không nhận ra được rằng Lâm là lí do quan trọng nhất để tôi ở lại, cũng là lí do quan trọng nhất mà tôi đã từ từ mở rộng lòng mình với người khác, là lí do duy nhất mà tôi bật cười, bật khóc và lo lắng vu vơ. Là lí do duy nhất tôi biết mình không phải khác người. Tôi đã biết yêu người khác! Và người ấy mãi mãi sẽ là lâm..

Thứ 7, tháng 4, 3 năm về trước...

Lâm thi đại học, cậu phải nghỉ làm ở tiệm bánh. Lúc đầu Lâm nằng nặc không chịu, cậu vẫn sắp xếp đủ thời gian lên lớp và ra tiệm làm việc nhưng sau khi thấy khuôn mặt phờ phạc vì mất ngủ và trí nhớ ngày càng giảm sút của Lâm, tôi nhất quyết bắt cậu phải nghỉ làm.

- Tại sao chị lại làm như vậy? Lâm la lối, giọng cậu trở nên mạnh mẽ, khác với những lúc nhõng nhẽo với tôi như thường ngày.

- Cậu nhìn lại cậu kìa! Chàng trai đẹp đẽ những ngày đầu vào tiệm đâu rồi? Chỉ còn là 1 khuôn mặt thiếu ngủ, đôi mắt thâm quầng và cái bụng lép kẹp. Cậu nghĩ tôi thích thấy cậu lúc này lắm à, đồ ngốc! Tôi bộp lại, bắt đầu cảm thấy 1 cơn giận vô cớ âm ỉ trong lòng đang chuẩn bị bùng nổ.

Lâm mỉm cười, nắm lấy tay tôi:

- Haha, vậy là chị lo cho em đấy à? Ôi, em biết ngay rồi cũng có ngày chị sẽ chấp nhận em mà!

- Nè nè, sao cậu có thể suy diễn 1 cách vô lí như vậy? Tôi chỉ không muốn cậu vì tôi mà làm những chuyện tổn hại đến sức khỏe vậy đâu. Nghỉ làm đi, ở nhà ôn thi. Chỉ còn vài tháng nữa là thi đại học rồi, nhóc ạ! Thi xong rồi đi làm lại cũng được mà.

Lâm không nhìn tôi nữa, mắt cậu hướng về 1 nơi xa xăm mơ hồ:

- Ừm, em...ok, em sẽ nghỉ làm...nhưng với 1 điều kiện...

- Gì nữa đây cậu nhóc? Tôi nhăn mặt, lo sợ.

- Em có ăn thịt chị đâu, gớm, nhìn cái mặt chị kìa! Mai đi chơi với em nguyên ngày nha chị, chỉ 2 đứa mình thôi!

- Cậu và tôi đi biết bao nhiêu lần rồi mà bày đặt nghiêm trọng hóa vấn đề thế nhỉ? Tôi bật cười, khoảng thời gian dài vừa qua tôi và lâm đã đi chơi rất nhiều lần, khắp thành phố đều có dấu chân 2 đứa, đến nỗi ai cũng không còn thắc mắc về tôi và lâm nữa, kể cả những cô bé làm trong tiệm. Đơn giản, họ nghĩ chúng tôi đã là 1 cặp. Chỉ có 2 đứa là biết rằng chúng tôi vẫn chưa là gì của nhau hết, cậu bé tội nghiệp vẫn đang chờ câu trả lời từ tôi.

- Nếu đi chơi có thể làm cho cậu nghỉ làm thì tôi chiều cậu vậy! Tôi thở dài, nhìn cái vẻ mặt hớn hở của cậu ta thật đáng ghét ghê.

........................................

Dòng hồi tưởng của tôi bị ngắt ngang vì tiếng la đột ngột của Lâm.

-Mặt trời lặn! Đẹp quá chị ơi!!!!

Lâm reo lên, vui vẻ như 1 đứa trẻ. Nhìn Lâm, tôi thấy lòng mình dịu hẳn lại. Nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng, đôi mắt mở to chăm chú nhìn quả cầu rực đỏ dần lặn xuống, cả cái miệng há hốc vì ngạc nhiên, tôi chợt nhận ra mình đã yêu Lâm, từ lâu rồi thì phải. Có phải từ cái lúc Lâm mở miệng ra nói thích tôi, từ lúc Lâm chăm sóc tôi từng ngày một, từ lúc chúng tôi đi chơi vòng vòng thành phố, từ lúc bước vào quán nước cũ kĩ trong con hẻm nhỏ hay không?! Không biết nữa!!! Nhưng tôi biết đã từ lâu lắm rồi...

Hôm nay, tôi sẽ nói hết, tất cả những tình cảm của chính tôi với cậu bé này, à không, với chàng trai đáng yêu trước mặt tôi chứ. Lâm cần phải biết mọi thứ.. Vì tôi đang thật sự muốn chúng tôi là 1 đôi.

- Lâm này, Quỳnh có chuyện muốn nói...

Lần đầu tiên tôi không gọi cậu là cậu nhóc, cũng chẳng xưng "tôi" như thường ngày. Tôi hít 1 hơi và nói:

- Quỳnh muốn lâm đậu đại học. Và khi đó thì...

- Lâm cũng có chuyện muốn nói. Lâm quay hẳn mặt sang tôi, và không biết từ lúc nào tay chúng tôi đan vào nhau, ấm thật.

- Lâm phải đi du học. 4 năm lận. Lâm rất đau khổ, Quỳnh ơi. Lâm không muốn xa Quỳnh. Hoàn toàn không! Nếu Lâm không đậu, lâm sẽ không cần phải đi. Khi ấy Lâm sẽ ở bên Quỳnh, chúng ta mở 1 tiệm bánh đi. Lâm sẽ cùng Quỳnh làm chủ, sẽ rất vui...

BỐP!!!

- Tnh lại chưa Lâm? Không thi đại học? Không đi du học à? Em trẻ con thật. Em nghĩ sao lại không thi? Em vì chị mà làm thế chị càng không thể nào yêu em được. Em ích kỉ quá, sao không nghĩ đến gia đình em hả? Sao em không lớn lên được chút nào vậy? Tôi quát, cơn giận bỗng bùng nổ không kiểm soát.

- Sao chị không nghĩ em làm vậy là vì ai chứ? Chị ngốc vừa thôi chứ! Em đi 4 năm và chưa chắc quay lại. Chị sẽ chờ em không? Em rất sợ, em sợ chị sẽ bỏ em! Em phải làm sao đây? Giọng Lâm nghẹn lại, mắt cậu đỏ hoe. Tôi cũng thế. Nước mắt tôi đang thi nhau chảy dài trên má.

- Em cứ thi đại học đi. Chị sẽ chờ mà.

- Thật không chị?

- Chị hứa!

Lâm thở nhẹ 1 cái, nhìn tôi bằng ánh mắt vui mừng:

- Nếu em đậu chị sẽ chấp nhận em?

- Phải. Tôi gật đầu.

Lâm nắm lấy tay tôi, thật chặt, chặt đến nỗi cả 2 tay chúng tôi đều ướt đẫm mồ hôi của tôi. Vì Lâm không biết rằng mỗi lần nói dối tay tôi đều đổ rất nhiều mồ hôi. Tôi không đáng để lâm phải bỏ tất cả. Du học là cả con đường phía trước, cậu không đi thì coi như bỏ phí cả tương lai tươi đẹp. Chỉ vì 1 con bé tầm thường như tôi. Lâm ơi, Lâm không biết rằng khi tôi yêu ai tôi đều hi sinh tất cả vì người đó ư? Kể cả khi tôi có buồn đến mức nào. Vì tôi biết thời gian sẽ xóa nhòa những kỉ niệm, làm phai nhạt những cảm xúc. Tình cảm của lâm chỉ là 1 phút bồng bôt của tuổi 18. Rồi nó sẽ trôi đi theo dòng thời gian mà thôi, lâm ạ...

- Em đậu rồi chị ạ! Lâm thông báo trên điện thoại, và như muốn hét vào tai tôi ấy chứ.

- Chúc mừng!!! Đi ăn mừng thôi!!!Tôi cũng hét lại, niềm vui đang tràn ngập trong lòng nhưng chợt 1 nỗi lo sợ dâng lên, càng lớn, càng lớn...

- Chỗ cũ chị nhé!

- Ngay bây giờ, lúc trời mưa xối xả thế này à?

- ya!!!!!

Vì thế mà chúng tôi ở đây, bên cái cửa sổ quen thuộc, cùng nhau nhấm nháp tách cà phê nóng hổi và những cái bánh quy thõm lừng. Mưa vẫn đang rơi, đã 2 tiếng rồi. Từng giọt tí tách, tí tách gõ lên mái nhà, tưới mát cho thảm cỏ bên dưới.

- Em thi đậu đại học và phỏng vấn du học cũng đã được chấp nhận rồi chị ạ! Ba mẹ em sẽ sang Anh ở luôn. Vì vậy cả 2 muốn em đi. Nhưng em sẽ ở lại đây học. Nhưng mà...- mặt Lâm nhăn lại- Mẹ em không muốn bỏ em 1 mình. Mẹ lo đến phát bệnh luôn. Em không biết phải làm sao nữa...

- Ừm, chị hiểu mà. Tùy em thôi. Tôi nhẹ nhàng nói, nhưng tim đang thắt lại. Nhìn lâm 1 lúc lâu, tôi muốn níu giữ và ghi lại trong tâm trí khuôn mặt này, dáng vẻ này. -Em đợi chị 1 tí.

Và vài phút sau tôi đã có mặt dưới thảm cỏ 3 lá phía dưới. Cố tìm kiếm trong màn mưa 1 cọng cỏ 4 lá. Nếu tìm được, tôi sẽ ra đi còn không thì...

Dù mưa trắng xóa tôi vẫn thấy được nó. Cọng cỏ 4 lá nhỏ nhắn đang nằm dưới bàn tay tôi. Tôi bật khóc lớn. Nhưng không ai biết, kể cả Lâm. Nước mắt bị hòa vào mưa. Đó là định mệnh rồi...

Tôi đưa chị chủ lá thý ướt đẫm nước cùng cọng cỏ 4 lá rồi bỏ chạy khỏi quán. Tôi không biết mình đã lang thang ngoài đường bao lâu, cũng không biết làm cách nào mình có thể về được tới nhà. Tôi cũng không biết vì sao tôi có thể ngưng khóc được, tôi chỉ biết 1 điều. Là lâm...

............................................................

"Chị xin lỗi. Em đã thi đậu và chị đã xong việc của mình. Chị không yêu em, em chỉ là 1 đứa em dễ thương của chị. Chị là 1 con người dối trá. Chị làm vậy để em có động lực thi đậu thôi. Thật sự chị có người yêu rồi, anh ấy rất tốt và yêu chị. Chị phải nói hết cho em biết vì chị không muốn em phải ngộ nhận. Em hãy đi du học, ở đó em sẽ quên được con người xấu xa là chị. Tạm biệt em! Chúc may mắn!"

............................................................

1 năm sau…

Lâm đã đi du học được 1 năm rồi. Và tôi biết cậu sẽ không trở lại. Sau cái ngày đầy mưa và nước mắt đó, Lâm không tìm kiếm, không đến hỏi lí do cũng không tìm gặp tôi nữa. Cậu biến mất như chưa tồn tại trong cuộc đời tôi. Tôi biết cậu không chịu đựng được cú sốc này. Lâm ghét nhất và không thể tha thứ được sự dối trá. Và tôi đã làm cho Lâm không thể tha thứ được.

Tôi không hiểu mình đã trải qua 1 năm đầy đau khổ đó như thế nào. Khắp nơi đều có hình bóng của lâm, tôi không bao giờ ngừng nhớ đến lâm cả. Nhưng sau đó, thời gian xóa nhòa mọi thứ. Nhiều lúc tôi bật khóc nức nở giữa đêm vì tôi không còn nhớ rõ khuôn mặt Lâm thế nào. Chỉ có 1 thứ thời gian không thể đem đi, là tình cảm của tôi giành cho lâm...

9:00a.m

Chúng tôi ngồi bên nhau, im lặng đã 1 tiếng rồi. Cả 2 đều chìm đắm vào những suy nghĩ riêng. Chỉ có 1 thứ chung. Đó là những câu hỏi luôn cần đáp án.

- 3 năm dài thật chị nhỉ?

- Ừm, dài thật. Em đã sống thế nào?

- Đau khổ, hụt hẫng nhưng rồi cũng quen. Trở về đây vì cần biết 1 điều. Nhưng có lẽ cũng không tìm được lời đáp...

- Cái gì cũng có câu trả lời nhưng quan trọng là nó có đuqợc tiết lộ hay không thôi.

- Chị thì sao?

- Đang định học tiếp. Mà không biết có nên đi không.

- Học bổng à?

- Ừm, ở Anh.

Lâm thở dài, rồi nói:

- Em hiểu.. Mà chị không có gì muốn nói với em à?

Tôi thở nhẹ, 1 chút nữa thôi chắc tim tôi vỡ ra mất.

- Khô..ông...

- Chị hạnh phúc chứ?

- Ừm.

Lâm đang muốn gì, hả Lâm? Giày vò trả thù tôi ư? Thế thì cậu làm được rồi đấy, tim tôi đang muốn vỡ vụn từng mảnh ra đây này.

- Gặp lại chị em vui lắm! Nhưng em nghĩ là chúng ta không nên đi chơi nữa vậy. Sẽ làm cả em và chị đều khó xử. Gớm,nhìn cái mặt chị kìa! Em sẽ đi gặp bạn bè cũ, tụi nó réo em rồi nè! Lâm huơ huơ cái điện thoại cho tôi xem, rồi cười tươi. Kéo ghế đứng dậy, Lâm ôm tôi 1 cái nhẹ. Rồi buông ra nhanh chóng.

- Tạm biệt chị. Chị hạnh phúc đấy nhé! Lâm lại cười tôi.

- Cậu cũng vậy. Tôi cố nặn ra 1 nụ cười hạnh phúc.

- Tất nhiên rồi! Lâm nói và quay đi. Tôi đứng im, nhìn ra cửa sổ. Dáng Lâm cao lớn, nổi bật trên con hẻm nhỏ. Rồi khuất dần, khuất dần khỏi tầm mắt tôi...

Chưa bao giờ tôi khóc nhiều đến vậy. Gập người mà khóc. Nýớc mắt thi nhau tuôn rơi. Vì tôi biết mãi mãi tôi sẽ không gặp lại cậu nữa rồi...Lâm sẽ bắt đầu 1 cuộc sống mới, trong đó không còn có tôi nữa rồi...

Chị chủ mắng tôi 1 trận khi thấy tôi khóc nức nở.

- 2 đứa ngốc nghếch này! Thật không hiểu tại sao phải dày vò nhau như thế hả? Có thể trong quá khứ em đã làm tổn thương Lâm nhưng sao em không hiểu nó đã tha thứ cho em rồi hả? Em lại làm nó đau nữa em mới chịu à? Nó quay về để mong được 1 lời xin lỗi của em, em lại ban cho nó nỗi đau khác. Nó về lần cuối rồi đó. Nó không quay về Việt Nam nữa đâu. Còn em nữa! Chị không hiểu em đang nghĩ gì. Thấy em khóc gần chết thế này cũng hiểu em yêu nó thế nào. Thì hãy nói cho nó biết đi. Em có biết hồi nãy nó như thế nào không? Nó khóc đó! Cả 2 đứa cùng khóc. Vì em đó...

Tôi lặng cả người. Tôi đã sai ư? Suốt 1 thời gian dài tôi cứ nghĩ rằng yêu Lâm là phải hi sinh để Lâm được mọi thứ tốt đẹp nhất. Tôi cứ cố chấp mà nghĩ là mình đúng, mình làm vậy là tốt cho cậu ấy. Nhýng tôi đã lầm. Tôi đã xem thường tình cảm của Lâm dành cho mình. Nó không hời hợt như tôi đã nghĩ, nó có thể làm Lâm đau khổ đến mức nào. Bây giờ tôi đã hiểu tình yêu thật sự là gì. Là cùng nhau nắm tay, cùng nhau ăn bánh, cùng nhau vui đùa. Yêu là phải ở bên nhau...




Và bây giờ...

Tôi sắp lên máy bay. Đến Anh. Vì tôi đang tìm kiếm 1 thứ. Tình yêu của tôi...

Tôi đã bỏ lỡ 1 thời gian dài và suýt mất thứ quan trọng nhất đời mình. Lâm luôn luôn là người đi tìm tôi và bây giờ tôi quyết định mình phải là người tìm Lâm, để nói cho Lâm biết tôi yêu Lâm thế nào. Tôi kéo áo khoác trùm lấy người, nhét tai phone vào lỗ tai và mỉm cười 1 mình. Vài tiếng nữa thôi tôi sẽ gặp cậu bé dễ thương của tôi, món quà quý giá nhất mà định mệnh đã ban cho tôi. Chắc chắn là vậy rồi....

"I need love


the kind that makes you wanna live


the kind that makes you wanna breathe


the kind that makes you feel too much


and I need you


to help me find a better way


and I guess you never thought you'd hear me say


I need love


I need love..."

Xemworldcup

phim bo viet nam, phim bo trung quoc, phim bo han quoc

Xem Phim
xemtivionline
Xem Truyen Hinh Truc Tuyen

Xem Truyền hình trực tuyến tốt nhất với trình duyệt Firefox
Tải miễn phí tại đây

-------------------------------------------------------------------------------------------------------
Liên Kết Với Tất Cả Các Website! Mại
Nếu các bạn không xem được tivi, vui lòng làm theo:
Hướng dẫn Xem Truyền Hình Online

Xem Phim Online

Phim Ngoại Tình

Phim Kim Bình Mai

Phim Mẹ Kế

Điểm thi điểm chuẩn đại học cao đẳng năm 2010

Copyright © 2009 Xem Truyền Hình Online, Tivi Trực Tuyến, Xem Truyền Hình Trực Tuyến, Xem TV Online Nhanh All Rights Reserved.
Website: wWw.TruyenHinhOnline.Info - Email: info@tienbinh.com
Kênh VTV1, Kênh VTV2, Kênh VTV3, Kênh VTV4, Kênh VTC1, Kênh VTC2, Kênh VTC3, Kênh VTC4, Kênh VTC6, Kênh VTC8, Kênh VTC9, Kênh VTC10, Kênh VTC12, Kênh HTV7, Kênh HTV9, Kênh Hà Nội 1, Kênh Vĩnh Long 1, Kênh Vĩnh Long 2, Kênh Vĩnh Phúc, Kênh Quảng Ninh, Kênh Quảng Ngãi, Kênh Tiền Giang, Kênh Bình Dương, Kênh Đồng Nai, Kênh ITV Music, Kênh HBO